VỪA LÀM XẾP VỪA LÀM NHÂN VIÊN

Raft là một công nhân thời vụ điển hình, nếu mọi việc ổ thỏa, anh ta tỏ ra rất chăm chỉ trong thời gian ngắn. Nhưng trong mùa đông, nếu thu nhập ít ỏi, anh ta hầu như chẳng làm gì, mà chỉ chờ đợi vào hoàn cảnh khá hơn.

Người thầy của anh ta biết rằng, cứ cung cách này thì anh ta chẳng bao giờ thành đạt. Ông đau khổ khi chứng kiến Raft đang phung phí tài năng của anh ta như thế nào. Nhân lúc họ gặp nhau cùng uống cà phê trong bếp, ông ta quyết định dạy cho Raft một bài học. Ông cầm một bình cà phê mới pha và bắt đầu đổ xuống sàn. Raft hét lên kinh ngạc. Anh ta nghĩ rằng ông thầy mình đầu óc đang để đâu đến nỗi quên cầm chiếc tách hừng dưới bình cà phê.

Chẳng nhầm lẫn gì cả, ông tiếp tục đổ tiếp. Nước cà phê bắn tung tóe. Raft ngao ngán nhìn vào vũng cà phê lai láng dưới sàn. Ông thầy bèn giải thích: “Này cậu Raft, cà phê tượng trưng cho tài năng của anh, thiếc cái tách tượng trưng cho anh chưa có kỷ luật. Chừng nào anh chưa gắn liền tài năng của anh với kỷ luật thì chừng đó anh chỉ phung phí tài năng và cuộc đời của anh. Một người vô kỷ luật thì giống một con người không thực sự sống”.

Chương này bàn tới một trong những thách thức quan trọng nhất mà mọi người trong mọi hoạt động nghề nghiệp phải vượt qua. Có lẽ nó còn là điều kiện quyết định cho mọi thắng lợi. Bằng những ví dụ dưới đây, chúng ta sẽ nói tính độc lập. Tất nhiên điều vừa nói trên cũng đúng với người làm công ăn lương. Bạn chớ quên rằng: tất cả mọi người đều làm việc vì mình. Với ý nghĩa đó thì tất cả chúng ta đều độc lập.

TẠI SAO NHIỀU NGƯỜI ĐỘC LẬP LÀM VIỆC VẪN THẤT BẠI

Nhiều người đã làm việc độc lập để thực hiện một giấc mơ. Họ mong muốn là chủ của bản thân mình. Nhưng đáng tiếc là có nhiều người đã thất bại. Chúng ta cũng được chứng kiến ở một số người là nhân viên của một hãng lại rất thành công. Tại sao có một vài người, có thâm niên nghề nghiệp, làm việc nhiều năm rất vất vả và rất tốt nhưng vẫn không thành công được ngay cả khi họ dám độc lập tác chiến? Tại sao họ có thể qua nhiều năm làm giàu cho kẻ khác còn mình thì không?.

Câu trả lời rõ ràng là trong tính cách của những người này thiếu vắng một cái gì đó, không trông thấy được, chừng nào họ còn làm công ăn lương. Cùng với năm tháng họ hình thành những thói quen. Những thói quen chỉ xuất hiện trong thời khắc kịch tính, đó là khi họ quyết định: độc lập tác chiến. Họ đã quá quen thuộc với việc bị kiểm soát và thực hiện các công việc dưới một sức ép, đến mức họ chẳng hiểu nên làm thế nào để tự dẫn dắt mình. Điều tương tự cũng xảy ra với những viên chức mới được đề bạt và lúc này có nhiều tự do hơn.

Sự thực là hầu hết những người này chưa bao giờ mạo hiểm độc lập tác chiến vì họ cần sự kiểm soát và sự cưỡng chế để kiếm sống. Đối với họ làm việc sẽ dễ dàng hơn khi có ai đó nhìn qua vai họ và thúc bách họ.

Suy cho cùng thì thành công và thất bại mãi vẫn là một kết quả trực tiếp từ những thói quen của chúng ta. Nếu chúng ta muốn biến đổi một điều gì cho chúng ta thì chúng ta phải thay đổi những tập quán cũ và thay bằng những tập quán mới dẫn dắt chúng ta đến thành công. Sự khác biệt cơ bản có vẻ như hoàn toàn vô nghĩa.

Vấn đề chúng ta đánh giá thấp tầm quan trọng của những khác biệt nhỏ. Hầu như chẳng có hậu quả gì đặc biệt xấu nếu bạn xấp xỉ đạt được mục tiêu hàng ngày, hàng tuần thậm chí hàng tháng. Dường như chẳng có gì xảy ra nhiều nếu bạn chỉ làm việc 9 giờ thay vì 10 giờ.

Có tệ hại không nếu bạn chỉ kiếm được 6300 DM thay vì 7500DM theo dự kiến? Nếu bạn nghỉ một giờ giữa giờ làm việc? Bốn lượt tiếp khách thay vì năm như kế hoạch cũng ổn chăng? Hoặc nếu bạn bắt đầu ngày làm việc bắt đầu từ 9 giờ 30 phút thay vì theo thời khóa biểu trong ngày là 9 giờ.

Bạn không hay biết tại sao lại có sẽ ảnh hưởng trực tiếp tiếp thu nhập của bạn. Nhưng rủi ro thay sẽ có đấy. Qua vài năm sau thậm chí sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến thu nhập của bạn. Điều quyết định là liệu khi thực hiện công việc tiếp theo chúng ta có năng lực thực hiện 110% không. Vì nhiệm vụ tiếp theo luôn luôn là nhiệm vụ quan trọng nhất. Với nó chúng ta hoặc lớn lên hoặc thất bại. Với nó chúng ta xây dựng hay phá vỡ lòng tự tin.

Trong thực tế, thái độ của bạn sẽ quyết định hoặc là bạn sẽ có một cuộc sống trung lưu hoặc là một cuộc sống trong giàu sang và thành đạt. Đây là chỗ khác nhau giữa một người bình thường và một người thành đạt. Ban đầu có thể sự sai lệch đường đời chỉ vài độ. Nhưng sau vài năm chúng sẽ hoàn toàn cách xa nhau. Trong khi một người luôn đi tới thành đạt còn người kia đã đầu hàng. Bạn đừng bị nhầm lẫn: kỷ luật mang tính quyết định nhiều hơn chúng ta tưởng.

THẾ NÀO LÀ TỰ DO CÁ NHÂN

Có người không chấp nhận kỷ luật với lý do: kỷ luật đối lập với tự do cá nhân của tôi. Đó là cái cớ để xuyên tạc sự tự do. Thực chất tự do là gì? Người ta có thể hiểu tự do theo nhiều nghĩa. Định nghĩa sau đây sẽ rất bổ ích để nhận thức về kỷ luật: “Tự do không có nghĩa muốn làm gì thì làm. Tự do là thực hiện những điều mà bạn đã hoạch định có kỷ cương, kỷ luật”.

Làm thế nào mà chúng ta có thể mệnh danh là người tự do khi mà chúng ta không có đủ khả năng để thực hiện những việc do chúng ta hoạch định ra. Chúng ta chẳng có tự do, mà là nô lệ cho những tập quán xấu và sự yếu kém của chúng ta.

Một con người như thế chẳng bao giờ có thể yên tâm hoạch định một chương trình gì. Anh ta biết rằng mình sẽ không thực hiện nổi chương trình đó.

Bạn hãy quan sát những con người không thể thực hiện những ý đồ của họ. Họ cảm thấy rất bi đát. Họ khinh bỉ mình và cảm giác những người khác cũng khinh bỉ họ. Nếu những người như thế lại cứ khẳng định mình có tự do, điều đó không đúng với sự thật.

CON ĐƯỜNG DẪN ĐẾN GIÀU CÓ

Hầu hết mọi người hình dung sai về những gì là cần thiết để trở nên giàu có. Ví dụ nhiều người tin rằng muốn vậy điều quan trọng là phải có một tài năng đặc biệt. Ở đây họ không thấy rằng, sự thiếu vắng tài năng nơi họ thường dẫn đến sự thỏa hiệp nguy hiểm: vì họ không có tài năng đặc biệt nên họ không cần cố gắng.

Những người khác lại chỉ muốn thao diễn 110% khi nó thực sự có lợi. Nhưng chúng ta không thể làm việc cầm chừng cho đến khi nhiệm vụ lớn lao của cuộc sống xuất hiện. Chúng ta phải nâng cao trình độ của chúng ta ngay từ bây giờ để đón nhận nhiệm vụ lớn lao ấy bằng cách hãy làm việc tốt nhất. Những người thành đạt được ghi nhận là có chung một khả năng hoàn thành nhiệm vụ lớn lao một cách xuất sắc nhất.

Ngoải ra cái gọi là nhiệm vụ lớn lao hầu như không phải là những việc khó khăn đem lại sự thành công. Phần lớn nó chỉ là những công việc bình thường hàng ngày. Nếu bạn muốn trở nên giàu có thì bạn không phải làm tốt những công việc khó khăn mà bạn phải làm đặc biệt tốt những công việc bình thường. Hạnh phúc nằm trong việc tăng cường kỷ luật để làm được nhiều hơn những việc ta cần làm. Con đường để xây dựng lòng tự tin là: bạn hãy tin tưởng rằng những dự định của bạn thực sự có thể thực hiện được. Nhưng ai bi quan không thể xây dựng được niềm tin như vậy.

LÀM THẾ NÀO BẠN CÓ THỂ THỰC HIỆN ĐƯỢC KỶ LUẬT CẦN THIẾT

Kỷ luật thường không đến mức là một vấn đề của ý chí sắt đá. Ngược lại mục tiêu của chúng ta là cái quyết định. Ai không có mục tiêu sẽ hành động vô kỷ luật. Mục tiêu càng cụ thể thì chúng ta càng có ý thức hơn để thực hiện. Ý tưởng về mục tiêu của chúng ta càng chính xác, thì chúng ta càng cần có ít kỷ luật. Sự say mê sẽ thay thế cho kỷ luật sắt.

Tất nhiên vẫn cần thiết đề ra cho mình những mệnh lệnh và kiểm soát xem những mệnh lệnh ấy có được kiểm soát hay không? Vấn đề là làm thế nào bạn thực hiện được điều đó? Câu trả lời là bằng cách bạn vừa làm thầy vừa làm thợ kể cả khi bạn độc lập tác chiến trong mọi công việc bạn phải làm như thể mình là một người làm thuê vừa là ông chủ để tự kiểm tra mình.

Bạn phải chấp nhận trong ý nghĩ hai vai: thầy và thợ. Bạn phải đề ra chiến lược với cương vị là thầy. Bạn phải thi hành chiến lược đó có kỷ luật với cương vị là thợ. Khi bạn đặt ra cho mình một nhiệm vụ thì bạn đã phải nghĩ rằng nhiệm vụ đó sẽ do mình thực hiện.

Bạn phải nghiêm túc với mình, bạn không được bỏ qua bất cứ điều gì gây phương hại đến việc thực hiện kế hoạch. Người thầy trong bạn phải biết loại trừ tất cả những tập quán phi công nghiệp mà cánh thợ qua nhiều năm đã hình thành trong họ.

HÃY TRUNG THỰC VỚI CHÍNH MÌNH.

Nếu bạn vừa là thầy vừa là thợ thì trước hết bạn phải từ bỏ một số thói quen xấu, tự lừa dối mình. Ai ngồi nhà mà mơ mộng, bàn mưu, tính kế và nói chuyện tào lao, không giữ đúng kế hoạch của mình và không tham gia sản xuất đều tự lừa dối mình. Ta rất dễ lẫn lộn giữa bận rộn và làm ăn. Chúng ta có thể dễ dàng lừa dối mình bằng cách suốt ngày luôn chân luôn tay bận rộn. Câu hỏi chỉ là bạn bận rộn với việc gì?

Để không bao giờ xảy ra nguy cơ bạn tự lừa dối mình, với tư cách là thầy bạn hãy tự hỏi hằng đêm:

Cái gì là kết quả hoạt động của mình hôm nay?

Những hoạt động kinh doanh nào mình đã tiến hành?

Những kết quả cụ thể nào mình đã đạt được?

Để trả lời những câu hỏi này chẳng có gì là quan trọng với việc bạn đã làm gì hôm qua hoặc 6 tháng trước hay 5 năm trước đây. Và cũng không quan trọng bạn muốn gì ngày mai hoặc 3 tuần tới khi tình huống đã thay đổi. Vả lại cũng không quan trọng: Tại sao hôm nay bạn đã không thực hiện chương trình của bạn. Duy nhất có một điều quan trọng: Hôm nay bạn có giữ đúng chương trình của bạn không? Bạn đã làm những gì? Chỉ có những công việc có mục đích mới ảnh hưởng tới thu nhập của bạn.

TÍNH NGUYÊN TẮC CỦA VĂN BẢN

Bạn phải trung thực với chính mình căn cứ vào cái bạn làm và cái bạn không làm. Những điều hứa hẹn hay bị hủy bỏ nhất là những hứa hẹn với chính mình. Nếu kế hoạch chương trình và việc kiểm tra chỉ ghi nhớ trong đầu thì tình cảm dễ làm sai lệch nó. Bạn có thể mạo nhận nhiều hơn thực tế những gì bạn đã làm.

Nếu bạn tự hỏi mình: Hôm nay ta đã làm được gì thì lương tâm của bạn sẽ đưa ra lời giải đáp không trung thực. Câu trả lời của bạn sẽ pha trộn giữa sự không trung thực và sự tha thứ. Đấy là bản chất của chúng ta. Chỉ có một cách duy nhất để tránh sự tự lừa dối mình: bạn phải ghi chép những hoạt động kinh doanh có hiệu quả và những kết quả mình đạt được.Trong đầu bạn dễ dàng xoay chuyển mọi điều thàh những điều mình cần có. Ngược lại, văn bản luôn trung thực, khách quan. Hoặc là bạn đã thực hiện việc đó, hoặc bạn không thể thực hiện nó.

Bạn hãy thực hiện một biểu thống kê các thành tích, trong đó bạn chỉ đưa vào những số liệu. Trong biểu sẽ không có chỗ cho sự dung tha. Bạn không thể tranh luận về những con số. Hoặc là bạn đã thực hiện đúng những chương trình của mình hoặc là không.

Người thành đạt không thể làm việc mà không có sự tự kiểm soát mình. Làm thế nào bạn có thể đạt được mục tiêu cho ngày mai, nếu như ngày hôm nay bạn không biết mình đã làm gì? Làm thế nào bạn có thể lãnh đạo được người khác khi bạn không thể tự dẫn dắt mình. Làm thế nào bạn có thể cải thiện được thu nhập của mình khi bạn không biết mối tương quan giữa thời gian lao động, cường độ lao động và kết quả lao động?

Không một ai có thể điều hành một đơn vị kinh tế bằng trí nhớ. Bởi vì có quá nhiều số liệu, dữ kiện, sự việc, thông tin và các chi tiết khác. Bạn không cho phép mình chơi trò chơi may rủi và bạn cũng không thể hoàn toàn tin cậy vào trí nhớ của mình. Thể hiện tất cả trên văn bản có thể giúp ích cho nhiều lĩnh vục của cuộc sống.

Người thành đạt luôn luôn vừa là thầy vừa là thợ. Đẩ tránh chuyện bạn tự lừa dối mình, bạn hãy ghi chép lại mọi việc mà bạn muốn kiểm soát. Những ai luôn luôn được khen ngợi, thường có cảm giác dễ chịu nhưng họ không có cơ hội để hoàn thiện mình. Ý kiến phê bình xây dựng không phải lúc nào cũng dễ chịu nhưng nó rất bổ ích. Người thành đạt rất muốn có sự hồi âm rất mực trung thực. Họ cũng rất trung thực với mình, cho dù phải đau khổ. Họ biết rằng ai không thể kiểm soát được mình thì phải để cho người khác kiểm soát.

Advertisements