BẮT ĐẦU BẰNG KẾT THÚC TRONG TÂM TRÍ

CÁC NGUYÊN LÝ CỦA LÃNH ĐẠO CÁ NHÂN

Cái nằm ở sau ta và cái nằm ở trước ta là những cái nhỏ xíu nếu ta đem so sánh với cái nằm ở trong ta.

OLIVER WENDELL HOLMES

Xin các bạn hãy chọn một nơi nào đó mà các bạn có thể ở một mình không bị ai quấy rầy để đọc những trang sau đây. Hãy loại bỏ khỏi đầu bạn mọi thứ trừ những gì bạn sẽ đọc và tôi mời bạn làm. Đừng lo lắng đến lịch công tác của bạn, công việc làm ăn của bạn, gia đình hoặc bạn bè của bạn. Chỉ có bạn và tôi và bạn hãy mở rộng đầu óc ra.

Trong trí tưởng tượng của bạn, bạn thấy mình đang đi dự đám tang của một người bạn thân. Bạn hình dung đang lái xe đến nhà tang lễ hay nhà thờ, bạn cho xe vào bãi, mở cửa bước xuống. Khi đi vào nhà, bạn để ý thấy nhiều hoa, nghe thấy tiếng đàn organ nhè nhẹ. Bạn nhận ra gia đình và bạn bè trên đường đi. Bạn cảm thấy nỗi buồn do mất mát được chia sẻ, niềm vui nhận thấy nhau toát ra từ con tim của những người đó.

Bạn đi lên phía trước căn phòng, nhìn vào quan tài, và bỗng đối diện với bả thân mình. Đây là đám tang của bạn, ba năm về sau. Tất cả những con người này đến đây để tỏ lòng tôn kính bạn, yêu mến bạn và đánh giá cao cuộc đời của bạn.

Khi ngồi chờ buổi lễ bắt đầu, bạn đọc tờ chương trình trong tay bạn. Có bốn người phát biểu ý kiến. Người thứ nhất trong gia đình bạn, xa có, gần có, con cái, anh chị, cháu trai, cháu gái, chú bác, cô dì, anh em họ và cả ông bà nữa, từ mọi miền đất nước đến dự. Người thứ hai là một người bạn, một người nào đó có thể nói lên ý nghĩa của cuộc đời bạn. Người thứ ba từ nơi bạn làm việc hoặc là đồng nghiệp của bạn. Và người thứ tư là của nhà thờ hoặc của tổ chức làm tang lễ cho bạn.

Bây giờ, bạn hãy suy nghĩ kỹ đi. Bạn muốn những người đó nói gì về bạn và cuộc đời của bạn? Bạn muốn những lời nói của họ phản ánh loại vợ, chồng, bố, mẹ nào? Loại con trai, con gái, anh em, chú bác nào? Loại bạn bè nào? Loại người cộng tác nào?

Bạn muốn họ nói lên tính cách gì của bạn? Bạn muốn họ nhắc lại sự cống hiến gì, thành tích gì của bạn.

Hãy nhìn kỹ những người xung quanh bạn. Bạn muốn có cái gì khác đi trong cuộc đời họ.

Trước khi đọc tiếp, bạn hãy để vài phút ghi nhanh cảm tưởng của bạn. Sự am hiểu của bạn về Thói quen 2 tự nhiên sẽ tăng lên rất nhiều.

BẮT ĐẦU BẰNG SỰ KẾT THÚC TRONG TÂM TRÍ NGHĨA LÀ GÌ?

Nếu bạn tham gia nghiêm túc vào sự việc tưởng tượng này, bạn đã đụng đến trong chốc lát một số giá trị cơ bản, sâu xa của bạn. Bạn đã có cuộc tiếp xúc ngắn với hệ thống hướng dẫn thầm kín nằm trong Vòng ảnh hưởng của bạn.

Hãy xét những lời của Joseph Addison:

Khi tôi nhìn lên những ngôi mộ của vĩ nhân, mọi sự đố kỵ trong tôi chết hết. Khi tôi đọc những văn bia của cái đẹp, mọi ham muốn thất thường ra khỏi tôi. Khi tôi gặp nỗi buồn của bố mẹ trên bia mộ, trái tim tôi tan ra vì chua xót. Khi tôi nhìn ngôi mộ của bố mẹ, tôi nghĩ đến hư danh đã gây buồn phiền cho những người mà chúng tôi có bổn phận hầu hạ. Khi tôi thấy ông vua nằm bên cạnh những người chôn cất mình, khi tôi xem xét những người tài giỏi đối địch nhau nằm cạnh nhau hoặc những người ngoan đạo phân chia thế giới bằng những trận giao chiến và bằng những cuộc tranh cãi, tôi suy nghĩ với nỗi buồn và sự ngạc nhiên về những sự cạnh tranh nhỏ nhen, những bè phái, những bất đồng của loài người. Khi tôi đọc ngày tháng trên những bia mộ, một số người mới chết hôm qua, một số đã chết sáu trăm năm nay, tôi nghĩ đến cái Ngày vĩ đại ấy, khi mà tất cả chúng ta là những người cùng thời, cùng xuất hiện với nhau…

Mặc dầu Thói quen 2 áp dụng cho nhiều trường hợp khác nhau và nhiều trình độ của cuộc sống, sự áp dụng cơ bản nhất của “bắt đầu bằng sự kết thúc trong tâm trí” là bắt đầu từ hôm nay, với hình ảnh, với bức tranh hoặc mẫu kết thúc của cuộc đời bạn, coi đó là hệ tham chiếu hoặc là những tiêu chuẩn để xem xét những cái khác. Mỗi phần của đời bạn – hành vi hôm nay, hành vi ngày mai, hành vi tuần sau, hành vi tháng sau – có thể xem xét trong phạm vi tổng thể, của những cái quan trọng nhất với bạn. Có được sự kết thúc rõ ràng trong tâm trí, bạn có thể chắc chắn rằng những gì bạn làm bất kỳ ngày nào, cũng không vi phạm các tiêu chuẩn mà bạn đã xác định là quan trọng nhất và mỗi ngày đó đều góp phần một cách đầy ý nghĩa cho toàn bộ ước mơ của đời bạn.

“Bắt đầu bằng sự kết thúc trong tâm trí” có nghĩa là bạn bắt đầu một nhận thức rõ ràng về số phận của bạn. Nó có nghĩa là bạn biết được đang đi đâu, bây giờ bạn đang ở đâu, và bao giờ bạn cũng đi đúng hướng.

Người ta rất dễ bị rơi vào bẫy của hoạt động, vào sự bận rộn của cuộc sống, làm việc càng ngày càng tích cực để leo lên những bậc thang của thành công để rồi phát hiện ra cái thang đó đang bị bắc nhầm tường. Có thể bận rộn, hết sức bận rộn, mà vẫn không có hiệu quả thực sự.

Người ta thường tự nhận thấy rằng những thắng lợi mà họ đạt được là vô nghĩa, không xứng đáng với công sức mà họ bỏ ra. Nhiều người ở các ngành nghề khác nhau – bác sĩ, giáo sư, nghệ sĩ, nhà chính trị, nhà kinh doanh, lực sĩ, thợ hàn chì – thường đấu tranh để có thu nhập cao hơn, được nổi tiếng hoặc đạt được một trình độ năng lực nghề nghiệp nào đó, cuối cùng nhận thấy rằng những nỗ lực của họ để đạt được mục tiêu đã làm mờ mắt họ, những cái thực sự có giá trị nhất nay không còn nữa.

Cuộc sống của chúng ta sẽ khác biết bao khi chúng ta biết được cái gì là thực sự quan trọng đối với chúng ta, và với hình ảnh đó trong ý nghĩ, chúng ta điều khiển mình hàng ngày để trở nên cái quan trọng nhất và để làm cái quan trọng nhất. Nếu cái thang không bắc đúng tường, thì mỗi bước càng làm cho chúng ta có thể rất có hiệu quả, nhưng chúng ta chỉ có thể thành đạt thực sự khi chúng ta bắt đầu bằng sự kết thúc trong tâm trí.

Nếu bạn xem xét kỹ điều mà bạn muốn người ta nói về bạn trong tang lễ, bạn sẽ tìm được định nghĩa của bạn về thành đạt. Nó có thể rất khác với định nghĩa mà bạn có trong ý nghĩ. Có lẽ tiếng tăm, thành tích, tiền bạc hoặc những cái gì khác mà chúng ta phấn đấu để có được cũng không phải là một bộ phận của bức tường đúng.

Khi bạn bắt đầu bằng sự kết thúc trong tâm trí, bạn sẽ giành đạt được một triển vọng khác. Một người hỏi một người khác lúc bạn họ mất: “Nó để lại bao nhiêu?”. Người được hỏi trả lời: “Nó để lại tất cả”.

MỌI VẬT ĐỀU ĐƯỢC SÁNG TẠO HAI LẦN

“Bắt đầu bằng sự sáng tạo trong tâm trí” dựa trên nguyên lý mọi vật đều được sáng tạo hai lần. Lần thứ nhất là sự sáng tạo trí tuệ và lần thứ hai là sự sáng tạo vật chất.

Hãy lấy việc xây dựng nhà làm ví dụ. Bạn sáng tạo nó đầy đủ chi tiết trước khi đóng cái cọc đầu tiên. Bạn cố gắng có được một ý tưởng hết sức rõ ràng về loại nhà bạn muốn. Nếu bạn muốn có một ngôi nhà để cả gia đình bạn sống tập trung, bạn thiết kế một căn phòng gia đình, làm chỗ hội họp. Bạn thiết kế các cửa kéo và một sân trong cho bọn trẻ chơi ngoài trời. Bạn làm việc với trí tuệ của bạn cho đến khi bạn có hình ảnh rõ ràng về ngôi nhà bạn muốn xây dựng.

Rồi bạn thu nhỏ lại thành bản thiết kế và triển khai kế hoạch xây dựng. Tất cả những cái này đều được làm trước khi động thổ. Nếu không thế thì trong sáng tạo lần thứ hai, sáng tạo vật chất, bạn sẽ phải thay đổi tốn kém và chi phí làm nhà của bạn có thể gấp bội.

Qui tắc của thợ một là “đo hai lần, cắt một lần”. Bạn phải bảo đảm bản thiết kế, sáng tạo lần thứ nhất, đúng như mọi cái bạn muốn, như bạn đã nghĩ thấu đáo. Rồi bạn đưa vào nó gạch và vôi vữa. Hàng ngày bạn đến lán xây dựng, trải bản thiết kế ra để bảo đảm tiến độ công việc từng ngày. Bạn bắt đầu bằng sự kết thúc trong tâm trí.

Một thí dụ khác. Hãy nhìn vào công việc kinh doanh. Nếu bạn muốn có một việc làm đạt hiệu quả, phải xác định rõ ràng cái bạn cố đạt được. Bạn suy nghĩ cẩn thận về sản phẩm và dịch vụ bạn định cung cấp cho thị trường, sau đó bạn tổ chức các yếu tố – tài chính, nghiên cứu và triển khai, hoạt động tiếp thị, nhân viên, cơ sở vật chất … – để đạt được mục tiêu. Mức độ bạn bắt đầu bằng sự kết thúc trong tân trí thường quyết định bạn có khả năng tạo ra một công việc có hiệu quả hay không. Phần lớn những thất bại trong kinh doanh bắt đầu bằng sự sáng tạo lần thứ nhất với các vấn đề như thiếu vốn, tìm hiểu thị trường sai hoặc thiếu kế hoạch kinh doanh.

Điều này cũng đúng trong nghệ thuật làm bố mẹ. Nếu bạn muốn con cái có tinh thần trách nhiệm, kỷ luật tự giác, bạn phải có sự kết thúc rõ ràng trong đầu bạn khi bạn tác động qua lại với các con bạn hàng ngày. Bạn không thể hành động đối với chúng bằng những phương pháp làm xói mòn kỷ luật tự giác và lòng tự trọng của chúng.

Ở mức độ khác nhau, người ta sử dụng nguyên lý này trong nhiều phạm vi khác nhau của cuộc sống. Trước khi thực hiện một chuyến đi, bạn xác định nơi đến và vạch ra hành trình tốt nhất. Trước khi trồng cây trong vườn, bạn có kế hoạch trong đầu, có thể viết ra giấy. Bạn sáng tạo những lời nói trên giấy trước khi bạn nói, bạn hình dung ra phong cảnh trong sân bạn trước khi bạn trồng cây cảnh, bạn thiết kế quần áo trước khi bạn xâu kim.

Chúng ta hiểu nguyên lý của hai sáng tạo và chấp nhận trách nhiệm về hai sáng tạo đó đến mức nào thì chúng ta tác động vào bên trong và mở rộng Vòng ảnh hưởng của chúng ta đến mức đó. Nếu chúng ta không hành động nhịp nhàng với nguyên lý này và không chịu trách nhiệm chăm sóc đến sáng tạo thứ nhất thì chúng ta sẽ thu hẹp Vòng ảnh hưởng của chúng ta.

BẰNG PHÁC HỌA HOẶC KHÔNG CÓ PHÁC HỌA

Mọi vật đều được sáng tạo hai lần, đó là nguyên lý, nhưng không phải tất cả các sáng tạo lần thứ hai đều được phác họa có ý thức. Trong cuộc sống cá nhân, nếu chúng ta không phát triển khả năng tự nhận thức và có trách nhiệm với sáng tạo lần thứ nhất thì chúng ta làm cho người khác có khả năng và có điều kiện thao túng chúng ta bằng những thiếu xót nằm ngoài Vòng ảnh hưởng của chúng ta. Chúng ta sống thụ động theo kịch bản của gia đình, bạn bè, chương trình công tác, sức ép của hoàn cảnh quyết định cho chúng ta, hay những kịch bản có từ những năm tuổi thơ, từ việc học hành, từ việc xác lập điều kiện của chúng ta.

Những kịch bản này là do con người tạo nên chứ không phải từ các nguyên lý. Và chúng xuất hiện từ tình trạng yếu đuối sâu kín của chúng ta, từ sự phụ thuộc sâu sắc của chúng ta vào người khác, vào nhu cầu được chấp nhận và được yêu, được có của cải, được coi là quan trọng và có giá trị, có ý nghĩa. Dù ta có biết hay không, dù ta có kiểm soát được hay không, thì vẫn có sự sáng tạo lần thứ nhất cho mỗi phần của đời ta. Chúng ta cũng là sáng tạo lần thứ hai của bản phác họa tích cực của bản thân chúng ta, hoặc là sáng tạo lần thứ hai của chương trình công tác của người khác, của hoàn cảnh, hoặc của những thói quen trước đây.

LÃNH ĐẠO VÀ QUẢN LÝ – HAI SÁNG TẠO

Thói quen 2 dựa trên các nguyên lý về sự lãnh đạo, có nghĩa là lãnh đạo là sự sáng tạo lần thứ nhất. Lãnh đạo không phải là quản lý. Quản lý là sáng tạo lần thứ hai, chúng ta sẽ thảo luận vấn đề này trong chương nói về Thói quen 3. Lãnh đạo phải có trước.

Quản lý là tập trung vào việc bên dưới: “Tôi phải hoàn thành một số việc như thế nào?” Lãnh đạo giải quyết công việc bên trên: “Những việc tôi muốn hoàn thành là những việc gì?” Nói như Peter Drucker và Waren Bennis: “Quản lý là làm việc cho đúng, còn lãnh đạo là làm cho đúng việc”. Quản lý là làm thế nào leo thang được. Lãnh đạo là quyết định dựa thang vào bức tường nào cho đúng.

Bạn có thể nắm vững được rất nhanh sự khác nhau quan trọng giữa hai vấn đề nếu bạn hình dung một nhóm công nhân mở đường qua rừng bằng một con dao rựa. Họ là những người sản xuất, những người giải quyết vấn đề. Họ đang chặt tầng cây thấp mở đường qua rừng. Hãy làm rõ thêm vấn đề này.

Những người quản lý ở sau họ, mài rìu, viết sổ tay hướng dẫn làm hợp đồng và thủ tục, điều hành những chương trình phát hiện cơ bắp, áp dụng công nghệ cải tiến, vạch lịch công tác và chương trình bổ túc cho những người sử dụng rìu.

Người lãnh đạo là người leo cây cao nhất, quan sát toàn bộ tình hình và hô: “Nhầm rừng rồi!”.

Nhưng những người sản xuất và quản lý bận rộn, có năng suất cao thường trả lời thế nào? “Im đi! Chúng tôi đang tiến!”.

Là các cá nhân, các nhóm, các cơ sở kinh doanh, chúng ta thường lo chặt tầng cây thấp mà không biết nhầm rừng. Và sự thay đổi nhanh chóng môi trường chúng ta đang sống có tính quyết định hơn bao giờ hết đối với sự lãnh đạo hiệu quả trong mọi mặt của cuộc sống độc lập và tùy thuộc lẫn nhau.

Chúng ta cần một tầm nhìn hoặc một địa chỉ và một cái la bàn (một bộ các nguyên lý hoặc phương hướng) hơn là cần một bản đồ đường đi. Chúng ta thường không biết địa hình phía trước ra sao cần gì để vượt qua được; mọi cái đều phụ thuộc vào sự suy đoán lúc đó của chúng ta. Một cái địa bàn nội tâm lúc nào cũng chỉ cho ta phương hướng.

Tính hiệu quả không chỉ phụ thuộc vào sự nổ lực của chúng ta bỏ ra nhiều hay ít mà còn phụ thuộc vào sự nổ lực của chúng ta bỏ ra có đúng chỗ hay không. Và sự biến thái xảy ra trong mọi ngành và mọi nghề yêu cầu trước hết có sự lãnh đạo, sau đó là sự quản lý.

Trong kinh doanh, thị trường thay đổi nhanh đến mức nhiều sản phẩm và dịch vụ đáp ứng rất có hiệu quả nhu cầu và thị hiếu của khách hàng vài năm trước đây thì ngày nay đã lỗi thời. Ban lãnh đạo có tính tích cực mạnh mẽ phải theo dõi liên tục sự thay đổi của môi trường, đặc biệt các thói quen và động cơ mua bán của khách hàng và đầu tư lực lượng cần thiết để có những quyết sách đúng hướng.

Những thay đổi như bỏ các qui tắc trong công nghiệp hàng không, chi phí về y tế tăng vọt, số lượng lớn hơn và chất lượng cao hơn của ô tô nhập khẩu ảnh hưởng rất lớn đến môi trường. Nếu các ngành kinh doanh không giám sát môi trường, trong đó có cả đội ngũ lao động của mình và không rèn luyện khả năng lãnh đạo sáng tạo để dẫn đầu đúng hướng thì không một tài năng quản lý nào có thể giữ cho khỏi thất bại.

Sự quản lý có năng lực mà không có sự lãnh đạo có hiệu quả thì, như có người nói, “giống như những chiếc ghế duỗi trên con tàu Titanic”. Không có hiệu quả quản lý nào bù đắp được cho sai lầm trong lãnh đạo. Nhưng lãnh đạo là khó khăn bởi vì chúng ta thường bị cuốn hút vào quản lý.

Trong phiên họp cuối cùng của một chương trình phát triển hành động trong một năm ở Seattle, ông chủ tịch một công ty dầu nói với tôi: “Ông Stephen, khi ông chỉ ra sự khác nhau giữa lãnh đạo và quản lý trong tháng thứ hai, tôi nhìn lại vai trò chủ tịch công ty và nhận thấy rằng tôi chưa bao giờ lãnh đạo. Tôi dấn sâu vào quản lý, bị chôn vùi trong những thách thức cấp bách và những công việc vụn vặt hàng ngày. Cho nên tôi quyết định rút khỏi quản lý. Tôi để cho người khác làm việc này. Tôi muốn thực sự lãnh đạo tổ chức của tôi”.

“Thật gay go. Tôi đã chịu đựng nỗi buồn cô lập bởi vì không được giải quyết một số lớn công việc. Tôi không được thỏa mãn lắm khi vật lộn với những vấn đề chỉ đạo xây dựng văn hóa, phân tích sâu sắc các vấn đề, nắm bắt thời cơ. Những người khác cũng phải chịu đựng nỗi khổ vì họ phải đổi tác phong làm việc. Họ không được dễ dàng đến với tôi như trước đây. Họ muốn lúc nào tôi cũng sẵn sàng đến với họ, giúp họ giải quyết các vấn đề hàng ngày của họ”.

“Nhưng tôi vẫn kiên quyết. Tôi hoàn toàn tin rằng tôi cần phải lãnh đạo. Ngày nay, công việc làm ăn của chúng tôi đã khác. Chúng tôi đã bằng vai bằng lứa với xung quanh. Thu nhập đã tăng gấp đôi và lợi nhuận gấp bốn. Tôi đã lãnh đạo”.

Tôi tin chắc rằng bố mẹ cũng thường rơi vào mẫu quản lý. Họ nghĩ đến kiểm tra hiệu quả và phép tắc mà quên hướng dẫn con cái, đề ra mục tiêu cho chúng và vận dụng tình cảm gia đình.

Sự lãnh đạo thường thiếu vắng trong cuộc sống cá nhân của chúng ta. Chúng ta nôn nóng đi vào ngay hiệu quả, tổ chức và đạt mục tiêu trước khi làm rõ giá trị của chúng ta.

VIẾT LẠI KỊCH BẢN:

BẠN TRỞ THÀNH NGƯỜI ĐẦU TIÊN SÁNG TẠO RA BẠN

Như chúng ta đã nhận xét trước đây, tính tích cực dựa trên thiên tư tự nhận thức riêng của loài người. Hai thiên tư riêng của loài người nữa làm cho ta mở rộng tính tích cực và rèn luyện năng lực lãnh đạo của mình trong cuộc sống là tưởng tượnglương tâm.

Bằng tưởng tượng, chúng ta có thể thấy những thế giới tự có của tiềm năng nằm trong ta. Bằng lương tâm, chúng ta có thể tiếp xúc với những qui luật phổ biến hoặc nguyên lý, với những tài năng đặc biệt của bản thân chúng ta và những con đường của sự cống hiến, với những nguyên tắc của chỉ đạo cá nhân mà chúng ta có thể khai thác một cách có hiệu quả nhất. Kết hợp với khả năng tự nhận thức, hai khả năng này sẽ làm cho chúng ta có đủ sức viết lấy kịch bản của chính mình.

Bởi vì chúng ta đã sống với nhiều kịch bản do người khác truyền cho chúng ta, quá trình viết kịch bản của chính mình đúng hơn là một quá trình viết lại kịch bản hoặc hoán vị mẫu – quá trình thay đổi một số mẫu mà chúng ta đã có. Khi thừa nhận những kịch bản không có hiệu quả, những mẫu không đúng hoặc không hoàn chỉnh ở trong chúng ta, chúng ta có thể viết lại kịch bản của chính mình một cách tích cực.

Tôi nghĩ đến một trong những câu chuyện truyền cảm nhất về quá trình viết lại kịch bản là tự truyện của Anwar Sadat, nguyên Tổng thống Ai Cập. Sadat được nuôi nấng và dạy dỗ với lòng căm thù sâu sắc Israel. Ông đã tuyên bố trên đài truyền hình quốc gia: “Tôi không bao giờ bắt tay một người Israel chừng nào chúng còn chiếm giữ một tấc đất Ảrập. Không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ”. Và quần chúng trên cả nước cũng hô theo: “Không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ”. Ông sắp xếp lực lượng và thống nhất ý chí của cả nước theo kịch bản này.

Kịch bản rất độc lập và dân tộc, thức tỉnh những tình cảm rất sâu xa của dân chúng. Nhưng nó cũng rất điên rồ. Và Sadat biết điều đó. Nó không biết đến thực tế nguy hiểm và tùy thuộc lẫn nhau rất chặt chẽ của tình thế, cho nên ông viết lại kịch bản. Đó là một quá trình ông học được khi ông còn là một thanh niên bị giam ở xà lim số 54, một xà lim biệt giam ở Nhà lao trung ương Cairô, vì kết án tham gia vào âm mưu chống đối vua Farouk. Ông học cách thoát ra khỏi suy nghĩ của bản thân để nhìn vào nó xem các kịch bản có thích hợp và khôn ngoan không. Ông học cách làm cho đầu óc mình thuần khiết qua một quá trình suy ngẫm sâu sắc, để rồi làm việc với những lời kinh thánh của chính mình, cách cầu kinh của chính mình và tự mình viết lại kịch bản.

Ông viết rằng hầu như ông không thích rời xà lim của ông bởi vì chính ở nơi đây ông đã nhận thức được thành công đích thực là thành công với bản thân mình. Không phải là có bất kỳ cái gì, mà là có quyền làm chủ, là chiến thắng bản thân. Dưới chính quyền Nasser, trong một thời gian, Sadat được giao một vị trí tương đối không quan trọng. Mọi người cảm thấy tinh thần ông suy sụp, nhưng không phải thế. Họ đang suy bụng ta ra bụng người. Họ không hiểu ông. Ông đang đợi thời cơ.

Và khi thời cơ đến, khi ông trở thành tổng thống Ai Cập và đối đầu với những thế lực chính trị, ông viết lại kịch bản của bản thân mình về Israel. Ông đến thăm Knesser ở Jerusalem và mở ra một trong những phong trào hòa bình, phá bỏ tiền lệ chưa từng có trong lịch sử thế giới , một sáng kiến táo bạo cuối cùng dẫn đến hiệp định Trại David.

Sadat đã có khả năng sử dụng sự tự nhận thức, tưởng tượng và lương tâm của mình để rèn luyện khả năng lãnh đạo của bản thân, thay đổi một mẫu chủ yếu, thay đổi cách nhìn nhận tình hình. Ông tác động vào trung tâm của Vòng ảnh hưởng của mình, và từ việc viết lại kịch bản này, sự thay đổi mẫu này, những thay đổi trong thái độ và hành vi xuất hiện, ảnh hưởng đến hàng triệu cuộc sống trong Vòng quan tâm rộng hơn.

Phát triển sự tự nhận thức, nhiều người trong chúng ta đã phát hiện được những kịch bản không có hiệu quả, những thói quen ăn sâu hoàn toàn không xứng đáng với chúng ta, hoàn toàn không thích hợp hơn với những cái mà chúng ta thực sự quý trọng trong cuộc sống. Thói quen 2 nói rằng chúng ta không phải sống với những kịch bản này. Chúng ta có trách nhiệm sử dụng trí tưởng tượng và óc sáng tạo của chúng ta để viết những kịch bản mới, có hiệu quả hơn, thích hợp hơn với những giá trị sâu kín nhất của chúng ta, với những nguyên lý đúng đắn làm cho giá trị của chúng ta có ý nghĩa hơn.

Lấy thí dụ, giả sử tôi phản ứng quá mức trước con cái tôi. Giả sử có một lúc nào đó, chúng làm việc gì mà tôi không thích, thế là lập tức tôi có cảm giác căng thẳng ở hõm thượng vị. Tôi cảm thấy bức tường phòng ngự dựng lên, tôi chuẩn bị chiến đấu. Tôi không tập trung vào sự phát triển lâu dài mà vào hành vi nhất thời. Tôi cố thắng trong một trận đánh chứ không phải trong một cuộc chiến tranh.

Tôi huy động những vũ khí tôi có – tôi to lớn hơn chúng, ở cương vị ông bố, có quyền, có thế. Tôi quát mắng, dọa nạt hoặc trừng phạt. Và tôi thắng. Tôi đứng đó đắc thắng giữa mảnh vỡ của mối quan hệ cha con, trong lúc các con tôi, bề ngoài khuất phục nhưng phản kháng bên trong, cố dẹp những cảm nghĩ sẽ bùng ra sau này một cách tệ hại hơn.

Bây giờ tôi đang dự buổi tang lễ chúng ta đã nói ở trên và một đứa con tôi đang nói. Tôi muốn cuộc đời nó là một chiến công của sự dạy dỗ, rèn luyện, đưa vào kỷ luật với tình thương yêu trong nhiều năm hơn là vết xẹo của cuộc xung đột chốc lát. Tôi muốn trái tim và khối óc nó đầy những kỷ niệm vui của những lần bên nhau, sâu sắc, có ý nghĩa. Tôi muốn nó nhớ đến tôi như một người cha thân thương chia sẻ với nó những vui buồn của cuộc sống. Tôi muốn nó nhớ lại những lúc nó đến bên tôi với những vấn đề và sự quan tâm của nó. Tôi muốn được vâng lời, được yêu, được giúp đỡ. Tôi muốn nó biết rằng tôi không hoàn hảo, nhưng tôi đã cố gắng hết sức mình. Và có lẽ hơn bất kỳ ai trên cuộc đời này, tôi yêu nó.

Nhưng không phải lúc nào tôi cũng biết giá trị đó. Tôi đã “tham một dĩa, bỏ một mâm”. Cái quan trọng phần lớn bị vùi dưới những lớp công việc cấp bách, lo âu trước mắt, ứng xử bên ngoài. Tôi trở thành thụ động. Và cách tôi đối xử với con cái hàng ngày có phần giống cách tôi suy nghĩ về chúng.

Bởi vì tôi tự nhận thức, bởi vì tôi có trí tưởng tượng và lương tâm, tôi có thể xem xét giá trị sâu xa nhất của tôi. Tôi có thể nhận thấy kịch bản tôi đang sống không phù hợp với những giá trị đó, cuộc sống của tôi không phải là sản phẩm của bản thiết kế tích cực của chính tôi, mà kết quả sáng tạo đầu tiên lại là làm theo hoàn cảnh, theo người khác. Và tôi có thể thay đổi. Tôi có thể sống bằng tưởng tượng thay cho bằng trí nhớ. Tôi có thể liên kết bản thân với tiềm năng vô hạn của tôi thay cho quá khứ hữu hạn. Tôi có thể trở thành kẻ sáng tạo đầu tiên ra chính mình.

Bắt đầu bằng sự kết thúc trong tâm trí có nghĩa là tiếp cận vai trò làm bố cũng như các vai trò khác của tôi trong cuộc sống với những giá trị và những khuynh hướng rõ ràng của tôi. Nó có nghĩa là phải chịu trách nhiệm về sáng tạo lần thứ nhất, viết lại kịch bản để các mẫu từ đó xuất phát các thái độ và hành vi của tôi phù hợp với những giá trị sâu kín của tôi và hòa hợp với các nguyên tắc đúng đắn.

Nó cũng có nghĩa là bắt đầu mỗi ngày với những giá trị đó trong tâm trí. Rồi khi những thăng trầm, những thử thách đến, tôi có thể quyết định dựa trên những giá trị đó. Tôi không phải bị động với tình cảm, với hoàn cảnh. Tôi có thể thực sự tích cực theo giá trị bởi vì giá trị của tôi là rõ ràng.

MỘT BẢN CÔNG BỐ NHIỆM VỤ CÁ NHÂN

Cách có hiệu quả nhất để bắt đầu bằng sự kết thúc trong tâm trí là phát triển một bản công bố nhiệm vụ cá nhân hoặc một triết lý, một tín điều về nhiệm vụ cá nhân. Nó tập trung vào cái anh muốn trở thành (tính cách) vào cái anh muốn làm (cống hiến và thành tựu) và vào các giá trị hoặc nguyên lý làm nền tảng.

Bởi vì một cá nhân là độc nhất, một bản công bố nhiệm vụ cá nhân cũng phản ánh tính độc nhất đó cả trong nội dung và hình thức. Bạn tôi, Rolfe Kerr đã phát biểu tín điều cá nhân của ông như sau:

Trước hết, hãy thành công ở nhà.

Hãy tìm kiếm và xứng đáng với sự giúp đỡ của Chúa.

Không bao giờ vi phạm tính trung thực.

Nhớ đến những người cùng liên quan.

Nghe cả hai bên trước khi phán xét.

Xin lời khuyên bảo của người khác.

Đề phòng những người vắng mặt.

Thành thật nhưng quả quyết.

Phát triển mỗi năm một tài năng mới.

Hôm nay đặt kế hoạch đặt kế hoạch cho ngày mai.

Thúc dục khi chờ đợi.

Giữ thái độ tích cực.

Biết hài hước.

Giữ kỷ luật với cá nhân cũng như công việc.

Không sợ sai lầm, chỉ sợ thiếu những phản ứng sáng tạo xây dựng và sửa chữa trước những sai lầm đó.

Tạo điều kiện cho cấp dưới.

Nghe nhiều hơn nói hai lần.

Tập trung mọi khả năng và nỗ lực vào công việc đang làm, đừng lo lắng đến công việc tiếp theo hoặc việc đề bạt.

Một người phụ nữ tìm cách cân đối giữa gia đình và công việc đã phát biểu nhận thức của mình về nhiệm vụ cá nhân một cách khác.

Tôi tìm cách cân đối gia đình và công việc một cách tốt nhất bởi vì cả hai đều quan trọng đối với tôi.

Nhà tôi phải là một nơi tôi và gia đình tôi, bạn bè, khách khứa của tôi tìm thấy sự vui vẻ, thoải mái, bình yên, hạnh phúc. Tôi còn tìm cách tạo ra môi trường sạch sẽ, gọn gàng để sống và đầy đủ tiện nghi. Tôi phải đem kiến thức vào những gì tôi chọn để ăn, đọc, xem và làm ở nhà. Đặc biệt tôi muốn dạy các con tôi yêu, học và cười, rèn luyện và phát triển tài năng.

Tôi quý trọng lẽ phải, sự tự do và tinh thần trách nhiệm của xã hội dân chủ chúng ta. Tôi sẽ là một công dân được quan tâm và thông tin đầy đủ, tham gia vào các quá trình chính trị để đảm bảo tiếng nói của mình được nghe và lá phiếu của mình có giá trị.

Tôi sẽ là một cá nhân tự lực đem sáng kiến của mình hoàn thành những mục tiêu của cuộc sống. Tôi chủ động tác động vào hoàn cảnh và cơ hội hơn là để bị động.

Tôi cố gắng lúc nào cũng giữ đúng mình tự do, không để những thói xấu lôi kéo. Tôi phát triển những thói quen giúp tôi giải thoát khỏi những ràng buộc và giới hạn cũ, phát triển năng lực và tinh hoa của tôi.

Tiền bạn là đầy tớ chứ không phải là chủ của tôi. Tôi đi tìm sự độc lập tài chính bằng cách làm thêm giờ. Những cái tôi muốn tùy thuộc vào nhu cầu và số tiền tôi có. Trừ những khoản vay dài hạn để trả tiền mua nhà, mua xe, tôi tìm cách để không nợ ai cả. Tôi sẽ tiêu ít hơn tôi kiếm được và thường xuyên tiết kiệm hoặc tăng thêm thu nhập.

Ngoài ra tôi còn sử dụng tiền của và tài trí của tôi để làm cho những người khác có cuộc sống vui tươi hơn và bằng những việc làm từ thiện.

Bạn có thể gọi bản công bố nhiệm vụ cá nhân là bản hiến pháp cá nhân. Giống như bản Hiến pháp của Hoa Kỳ, về cơ bản, nó không thay đổi. Qua hơn hai trăm năm, chỉ có hai mươi sáu điều sửa đổi, trong đó mười điều sửa đổi nằm trong bản gốc Dự luật về các Quyền.

Bản Hiến pháp Hoa Kỳ là tiêu chuẩn để đánh giá các đạo luật trong cả nước. Đó là tài liệu mà các Tổng thống nhất trí bảo vệ và ủng hộ khi đọc lời Tuyên thệ Trung thành. Đó là tiêu chuẩn để công nhận một người có đủ tư cách là công dân. Đó là nền tảng và trung tâm làm cho mọi người vượt qua những thử thách chủ yếu như cuộc Nội chiến, chiến tranh Việt Nam hoặc vụ Watergate. Đó là tiêu chuẩn thành văn, tiêu chuẩn then chốt để đánh giá và hướng dẫn mọi cái khác.

Bản Hiến pháp tồn tại và phục vụ các chức năng sống còn của nó đến ngày nay vì nó dựa trên những nguyên lý đúng đắn, trên những sự thật hiển nhiên trong bản Tuyên ngôn độc lập.

Những nguyên lý này đã đem đến cho bản Hiến pháp một sức mạnh vô tận, ngay cả trong những lúc xã hội rối ren và biến động. Thomas Jefferson: “Sự an toàn đặc biệt của chúng ta là có một bản Hiến pháp thành văn”.

Một bản công bố nhiệm vụ cá nhân dựa trên những nguyên lý đúng đắn cũng trở thành những tiêu chuẩn như vậy đối với cá nhân. Nó trở thành một bản hiến pháp của cá nhân, cơ sở để có những quyết định chủ yếu định hướng cho cuộc đời, để có những quyết định hàng ngày trong những hoàn cảnh và tình cảm ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta. Nó cũng đưa lại cho cá nhân sức mạnh vô tận như vậy giữa mọi sự thay đổi.

Người ta không thể sống với sự thay đổi nếu không có một hạt nhân không thay đổi ở bên trong. Chìa khóa của khả năng thay đổi là ý thức không thay đổi về anh là ai, anh như thế nào, anh coi trọng cái gì.

Với một bản công bố nhiệm vụ cá nhân, chúng ta có thể trôi nổi với mọi sự thay đổi. Chúng ta không cần xét đoán trước hoặc định kiến. Chúng ta không cần hình dung ra mọi thứ khác nhau trong cuộc sống, không cần rập khuôn và xếp hạng mọi thứ và mọi người để thích nghi với thực tế.

Môi trường con người quanh ta cũng thay đổi với một tốc độ tăng không ngừng. Tốc độ thay đổi như vậy làm cho nhiều người vốn cảm thấy điều khiển vững vàng cuộc sống, đương đầu được với cuộc sống cũng chao đảo. Họ trở thành thụ động, và thực chất là bỏ cuộc, hi vọng sự việc xảy đến với họ sẽ tốt đẹp.

Nhưng sự việc lại không phải như vậy. Trong trại tập trung của Đức quốc xã, Victor Frankl học các nguyên lý của tính tích cực thì cũng học cả tầm quan trọng của mục đích và ý nghĩa cuộc sống. Bản chất của “ngôn ngữ liệu pháp”, triết lý mà sau này ông phát biểu và giảng dạy, là phương pháp điều trị nhiều bệnh gọi là bệnh tinh thần và cảm xúc, thực sự là những hội chứng của một ý thức cơ bản về sự vô nghĩa hoặc trống rỗng. Ngôn ngữ liệu pháp triệt tiêu sự trống rỗng nào đó bằng cách giúp cá nhân phát hiện được ý nghĩa duy nhất của mình, nhiệm vụ của mình trong cuộc sống.

Khi bạn có ý thức về nhiệm vụ đó thì bạn có được bản chất của tính tích cực của bạn. Bạn có phương hướng cơ bản để xác định các mục tiêu ngắn hạn và dài hạn. Bạn có sức mạnh của một bản hiến pháp thành văn dựa trên những nguyên lý đúng đắn, dựa vào đó đánh giá được mọi quyết định về cách sử dụng có hiệu quả nhất thời gian, tài năng và nghị lực của bạn.

Ở TRUNG TÂM

Để viết một bản công bố nhiệm vụ cá nhân, chúng ta phải bắt đầu từ trung tâm thực sự của Vòng ảnh hưởng của chúng ta, trung tâm đó bao gồm những mẫu cơ bản nhất của chúng ta, thấu kính qua đó chúng ta nhìn cuộc đời.

Ở đây, chúng ta đối phó với ảo ảnh và các giá trị của chúng ta.

Ở đây, chúng ta sử dụng thiên tư tự nhận thức để xem xét các bản đồ của chúng ta và nếu chúng ta coi trọng các nguyên lý đúng đắn, để đảm bảo các bản đồ của chúng ta mô tả chính xác lãnh thổ, các mẫu cơ bản của chúng ta dựa trên các nguyên lý thực tế. Ở đây, chúng ta sử dụng lương tâm của chúng ta như một la bàn, giúp chúng ta phát hiện được tài năng độc nhất của chúng ta và các lĩnh vực cống hiến. Ở đây chúng ta sử dụng tưởng tượng để sáng tạo trong trí óc kết quả mà chúng ta mong muốn, chỉ ra phương pháp và mục tiêu ch những việc khởi đầu và cung cấp chất liệu cho một bản hiến pháp cá nhân thành văn.

Cũng ở đây chúng ta tập trung nỗ lực để đạt kết quả cao nhất. Khi chúng ta tác động vào trung tâm thực của chúng ta của Vòng ảnh hưởng, chúng ta mở rộng nó. Đó là tác dụng đòn bẩy cao nhất ảnh hưởng đến PC (khả năng sản xuất), tác động lớn vào kết quả của mọi mặt cuộc sống.

Cái gì ở trung tâm cuộc sống của chúng ta cũng là nguồn gốc của sự an toàn, sự định hướng, sự khôn ngoan và năng lực.

Sự an toàn tiêu biểu cho ý thức của bạn về giá trị, cá tính của bạn, chỗ dựa tình cảm của bạn, lòng tự tin của bạn, bạn có hay thiếu sức mạnh cơ bản của cá nhân.

Sự định hướng là nguồn gốc các phương hướng trong cuộc sống. Bị vây hãm giữa tấm bản đồ của bạn, hệ tham chiếu nội tại của bạn giải thích cho bạn cái gì đang xảy ra ở bên ngoài; nó gồm những tiêu chuẩn hoặc những nguyên lý, hoặc những tiêu chuẩn ngấm ngầm chi phối từng lúc việc ra quyết định và thực hiện quyết định.

Sự khôn ngoan là cách nhìn cuộc sống, là ý thức về sự cân đối của bạn, là bạn hiểu các bộ phận khác nhau và các nguyên lý áp dụng và liên hệ với nhau như thế nào. Nó bao gồm cả phán đoán, phân tích, nhận thức. Nó là một hình thể độc nhất, một chỉnh thể trọn vẹn.

Năng lực là tài năng hoặc khả năng hành động, sức mạnh hoặc lực lượng để hoàn thành việc gì đó. Nó là khả năng chủ yếu để lựa chọn và quyết định. Nó cũng bao gồm cả khả năng khắc phục những thói quen đã ăn sâu và bồi dưỡng những thói quen cao thượng hơn, có hiệu quả hơn.

Bốn yếu tố này – an toàn, định hướng, khôn ngoan và năng lực – tùy thuộc lẫn nhau. An toàn và định hướng sáng suốt dẫn đến khôn ngoan thực sự, và khôn ngoan trở thành ngòi nổ hoặc chất xúc tác để giải phóng và hướng dẫn năng lực. Khi bốn yếu tố có mặt, hòa hợp với nhau, tác động lẫn nhau, chúng tạo nên một sức mạnh to lớn của một nhân cách cao thượng, một tính cách cân đối, một cá nhân hoàn hảo.

Các yếu tố xương sống này cũng liên quan mật thiết đến mọi mặt khác của cuộc sống. Không một yếu tố nào là tất cả hoặc không là gì cả. Trình độ phát triển của mỗi yếu tố có thể biểu diễn trên một đường liên tục giống như đường biểu diễn liên tục của sự trưởng thành đã mô tả ở trên. Ở phía dưới đường biểu diễn, cả bốn yếu tố đều yếu, về cơ bản bạn phải phụ thuộc vào hoàn cảnh, vào những người khác, vào những sự vật mà bạn không làm chủ được. Ở phía trên đường biểu diễn, bạn làm chủ được. Bạn có sức mạnh độc lập và nền tảng của những mối quan hệ phong phú tùy thuộc lẫn nhau.

Sự an toàn của bạn nằm ở đâu đó trên đường biểu diễn giữa sự bất an toàn tuyệt đối ở một đầu, trong đó cuộc sống của bạn phải vật lộn với những lực lượng không ổn định tác dụng lên nó, và ở đầu kia là một ý thức sâu sắc về bản chất và về an toàn cá nhân. Sự đinh hướng của bạn rải ra trên đường biểu diễn từ sự phụ thuộc vào tấm gương xã hội hoặc từ những nguồn bấp bênh không ổn định khác đến sự điều khiển nội tại vững vàng. Sự khôn ngoan của bạn rơi vào đâu đó giữa một bản đồ hoàn toàn không chính xác của cuộc sống trong đó tất cả các bộ phận và các nguyên lý liên hệ với nhau một cách thỏa đáng. Năng lực của bạn nằm ở đâu đó giữa sự bất động hoặc là sự vận động của một con rối do người khác giật dây và tính tích cực ở một trình độ cao, khả năng hành động phù hợp với giá trị của bạn, thay cho sự bị động phụ thuộc vào người khác và vào hoàn cảnh.

Chỗ của những yếu tố này trên đường biểu diễn, trình độ đạt được của sự thống nhất, hòa hợp, cân đối của chúng và ảnh hưởng của chúng đối với mọi mặt của cuộc sống phụ thuộc vào trung tâm của bạn, những mẫu cơ bản ở trong cốt lõi của bạn.

CÁC LOẠI TRUNG TÂM

Mỗi người chúng ta có một trung tâm, mặc dù chúng ta thường không thừa nhận như vậy. Chúng ta cũng thường không thừa nhận ảnh hưởng bao trùm của trung tâm này lên mọi mặt của cuộc sống chúng ta.

Hãy điểm qua vài trung tâm hoặc mẫu cốt lõi điển hình của con người để hiểu rõ hơn chúng ảnh hưởng đến bốn mặt này ra sao và sau cùng nội dung tổng quát của cuộc sống xuất phát từ các trung tâm đó.

TRUNG TÂM VỢ, CHỒNG. Hôn nhân có thể là mối quan hệ thân thiết nhất, thõa mãn nhất, lâu bền nhất, càng ngày càng phát triển của con người. Nó có vẻ tự nhiên và đúng đắn tập trung vào vợ hoặc chồng mình.

Nhưng kinh nghiệm và quan sát lại khác. Qua nhiều năm, tôi đã làm việc với nhiều cuộc hôn nhân không suôn sẻ, và tôi nhận thấy có một sợi dây nào đó xuyên qua các mối quan hệ vợ chồng mà tôi đã gặp. Sợi dây đó là sự phụ thuộc tình cảm mạnh mẽ.

Nếu ý thức của chúng ta về giá trị tình cảm đầu tiên đến từ hôn nhân của chúng ta thì chúng ta sẽ phụ thuộc rất nhiều vào quan hệ đó. Chúng ta dễ bị tổn thương do trạng thái tâm tính, do tình cảm, do hành vi và cách đối xử của người bạn đời, hoặc do bất kỳ sự kiện bên ngoài nào có thể ảnh hưởng đến quan hệ vợ chồng – một đứa con mới ra đời, bố mẹ chồng, bố mẹ vợ, kinh tế sút kém, thành công về mặt xã hội…

Khi trách nhiệm tăng lên và những sự căng thẳng xảy đến trong hôn nhân, chúng ta có xu hướng quay về với những kịch bản của thời kỳ đang lớn. Người bạn đời ta cũng làm như vậy. Mà những kịch bản này thường là khác nhau. Nhiều sự khác nhau trong cách quản lý tài chính, dạy dỗ con cái, đối xử với bố mẹ nổi lên. Khi những xu hướng sâu kín này kết hợp với những cái phụ thuộc về tình cảm trong hôn nhân, thì mối quan hệ có trung tâm là vợ hoặc chồng sẽ bộc lộ tất cả những khả năng dễ bị tổn thương của nó.

Khi chúng ta phụ thuộc vào những người mà chúng ta xung khắc thì cả nhu cầu và xung đột hòa lẫn với nhau. Các tác động qua lại yêu – ghét, các xu hướng chiến đấu hay chịu thua, rút lui, khiêu khích, đắng cay, giận hờn và chiến tranh lạnh .. là những kết quả thường thấy. Khi những điều này xảy ra, chúng ta có xu hướng và thói quen lẩn tránh trách nhiệm, tìm cách biện minh và bảo vệ hành vi của mình và tấn công đối phương.

Đôi khi, chúng ta quá bị tổn thương và cảm thấy phải tự bảo vệ để khỏi bị tổn thương thêm nữa, chúng ta sử dụng lời lẽ mỉa mai, châm biếm cay độc, công kích bất cứ cái gì để giữ cho khỏi tỏ ra mềm yếu. Mỗi bên đều chờ bên kia chủ động về tình yêu, nhưng rồi không những bị thất vọng mà còn khẳng định những điều lên án là đúng.

Trong quan hệ như thế này, khi tất cả có vẻ đâu vào đấy thì sự an toàn cũng chỉ là một bóng ma. Sự định hướng là dựa trên tình cảm của thời điểm đó. Sự khôn ngoan và tài năng mất đi trong những tác động chống đối qua lại.

TRUNG TÂM GIA ĐÌNH. Một trung tâm phổ biến khác là gia đình. Ở đây cũng vậy, hình như là tự nhiên và đúng đắn. Là một lĩnh vực để tập trung và đầu tư chiều sâu, nó cho ta nhiều cơ hội để yêu, để chia sẻ, để làm cho cuộc đời ta có giá trị, để thiết lập quan hệ sâu sắc. Nhưng là một trung tâm, mỉa mai thay, nó lại phá hoại chính những yếu tố chủ yếu cần thiết cho sự thành công của gia đình.

Những người lấy gia đình làm trung tâm có ý thức về sự an toàn hoặc giá trị cá nhân là nhờ ở truyền thống và giáo dục gia đình hoặc thanh danh gia đình. Vì vậy, họ trở nên bị tổn thương khi có sự thay đổi trong truyền thống hoặc sự giáo dục đó và khi có bất kỳ ảnh hưởng nào tác động đến thanh danh đó.

Bố mẹ lấy gia đình làm trung tâm không có tự do về tình cảm, không có quyền lực để nuôi dạy con cái với sự chăm chút cao nhất trong ý nghĩ. Nếu sự an toàn của họ là do gia đình thì nhu cầu chan hòa với con cái có thể làm cho họ thiếu quan tâm đến tầm quan trọng của việc đầu tư lâu dài cho con cái trưởng thành và phát triển. Tuy nhiên, họ có thể tập trung vào những hành vi thích hợp và đúng đắn của từng lúc. Bất kỳ hành vi nào mà họ cho là không thích hợp cũng đe dọa sự an toàn của họ. Họ trở nên lúng túng, bị tình cảm lúc đó chi phối, phản ứng tức thì với sự lo lắng trước mắt hơn là sự phát triển lâu dài của đứa con. Họ có thể la hét, quát mắng. Họ có thể phản ứng quá mức, bực bội mà trừng phạt con cái. Họ có khuynh hướng yêu con có điều kiện, làm cho chúng phụ thuộc về mặt tình cảm hoặc chống đối hoặc bất trị.

TRUNG TÂM TIỀN BẠC. Một trung tâm khác, hợp lý và hết sức phổ biến trong cuộc sống là việc kiếm tiền. Sự an toàn kinh tế là cơ sở để tạo ra cơ hội làm được nhiều cho các lĩnh vực trong cuộc sống. Xếp thứ tự các nhu cầu thì sự an toàn về vật chất và tài chính đứng hàng đầu. Những nhu cầu sẽ không thiết thực khi nhu cầu này chưa được thỏa mãn ít nhất ở mức tối thiểu.

Đa số chúng ta lo lắng về kinh tế. Nhiều sức mạnh trong nền văn hóa rộng hơn có thể và nhất định sẽ tác động vào hoàn cảnh kinh tế của chúng ta, gây nên hoặc đe dọa, gây nên sụ thiếu hụt mà chúng ta thường quan tâm, lo lắng tuy không thể hiện ra ngoài.

Đôi khi chúng ta có những lý do chính đáng để kiếm tiền, như để chăm sóc gia đình. Vì đó là những vấn đề quan trọng. Nhưng tập trung vào việc kiếm tiền như là một trung tâm thì sẽ làm chúng ta băng hoại.

Hãy xem xét lại bốn yếu tố xương sống trong cuộc sống – an toàn, định hướng, khôn ngoan, năng lực. Thí dụ sự an toàn của tôi phần lớn nhờ việc làm của tôi, nhờ thu nhập hoặc giá trị thực của tôi. Từ khi nhiều yếu tố tác động vào những cơ sở kinh tế này, tôi trở thành lo lắng và bực bội, bảo vệ và phòng ngự đối với bất kỳ cái gì có thể ảnh hưởng đến chúng. Khi ý thức về giá trị cá nhân của tôi là do giá trị thực của tôi mà có thì tất cả những gì chạm đến giá trị thực đó đều làm tôi bị tổn thương. Nhưng việc làm và tiền bạc, bản thân chúng không đam lại sự khôn ngoan, sự định hướng chỉ là một ít quyền lực hạn chế và sự an toàn. Tất cả những cái đó chỉ ra rằng những hạn chế của một trung tâm tiền bạc là sự khủng hoảng trong cuộc đời tôi hoặc trong cuộc đời của người tôi yêu thương.

Nhưng người lấy tiền bạc làm trung tâm thường gạt gia đình hoặc các ưu tiên khác sang một bên, làm cho mọi người hiểu rằng yêu cầu kinh tế là trước hết. Tôi biết một ông bố đã ra đi xem xiếc với các con thì có điện thoại gọi đến sở làm việc. Ông không đến. Khi vợ ông gợi ý rằng ông nên đi làm thì ông trả lời: “Công việc còn đó, sau làm cũng được, còn tuổi thơ sẽ qua đi”. Suốt đời, các con ông nhớ mãi câu chuyện ưu tiên nhỏ này, coi đó không những là một bài học trong ý nghĩ của chúng mà còn là một biểu hiện tình yêu trong tim chúng.

TRUNG TÂM CÔNG VIỆC. Những người lấy công việc làm trung tâm trở thành những “người nghiện công việc”, lao vào sản xuất, hy sinh cả sức khỏe, quan hệ và các lĩnh vực khác của cuộc sống. Đặc tính cơ bản của họ là do công việc của họ. “Tôi là bác sĩ”. “Tôi là văn sĩ”. “Tôi là nghệ sĩ”.

Vì đặc tính và ý thức của họ về giá trị của bản thân bị ngập trong công việc, sự an toàn của họ không bảo đảm khi có cái gì đó cản trở công việc của họ. Sự định hướng của họ phụ thuộc vào nhu cầu của công việc. Sự khôn ngoan và năng lực của họ chỉ nằm trong phạm vi công việc của họ, làm họ thất bại trong mọi lĩnh vực khác của cuộc sống.

TRUNG TÂM TÀI SẢN. Một sức mạnh điều khiển nhiều người là tài sản – không những tài sản hữu hình, những sở hữu vật chất như quần áo đúng mốt, như nhà cửa, ô tô, tàu thuyền, đá quý, mà cả những tài sản vô hình như tiếng tăm, vinh dự hoặc vị trí nổi bật trong xã hội. Đa số chúng ta đều biết rằng , qua kinh nghiệm bản thân, một trung tâm như vậy là đặc biệt bấp bênh, bởi vì nó có thể tiêu tan nhanh chóng và bị rất nhiều lực lượng chi phối.

Nếu ý thức về sự an toàn của tôi nằm trong tiếng tăm hoặc trong những vật mà tôi có, cuộc sống của tôi thường xuyên bị đe dọa và của cải của tôi có nguy cơ bị mất, bị trộm hoặc bị mất giá. Nếu tôi đứng trước ai đó có nhiều tiền hơn tôi, có tiếng tăm hơn hoặc có địa vị cao hơn, tôi cảm thấy thua kém. Nếu tôi đứng trước ai đó có ít tiền hơn tôi, tiếng tăm ít hơn, địa vị thấp hơn, tôi cảm thấy hơn họ. Ý thức của tôi về giá trị bản thân luôn luôn giao động. Tôi không có ý thức về sự ổn định hoặc về sự tin cậy hoặc về cá tính bền vững. Tôi luôn luôn tìm cách bảo vệ và bảo hiểm tài sản của tôi, của cải của tôi, sự an toàn địa vị hoặc tiếng tăm của tôi. Tôi đã nghe nhiều chuyện thú vị về tự tử vì mất tiền của do giá cổ phiếu sụt nghiêm trọng hoặc do mất tiếng tăm vì một vụ đảo chính.

TRUNG TÂM VUI CHƠI. Một trung tâm khác, quan hệ chặt chẽ với sản sản là trung tâm vui chơi. Chúng ta sống trong một thế giới mà sự thỏa mãn tức thì lúc nào cũng có sẵn và được khuyến khích. Ti vi và điện ảnh là những tác nhân chủ yếu làm tăng sự khao khát của con người. Chúng miêu tả sinh động những gì người khác có hoặc có thể làm khi cuộc sống nghỉ nghơi và “vui chơi”.

Những khi sự hào nhoáng của cách sống lấy vui chơi làm trung tâm được miêu tả sinh động thì kết quả tất nhiên của lối sống đó ảnh hưởng đối với nội tâm con người, đối với khả năng sản xuất, đối với các mối quan hệ – hiếm khi được nhìn thấy một cách chính xác.

Những thú vui vô hại và điều độ có thể làm cho cơ thể và tinh thần thư giãn, làm cho gia đình êm ấm, các mối quan hệ tốt đẹp lên. Nhưng thú vui tự thân nó không đưa lại cho ta sự thỏa mãn sâu sắc và lâu bền hoặc ý thức về sự hoàn thành trách nhiệm. Người lấy vui chơi làm trung tâm, sau khi vui chơi thoải mái lại buồn ngay và luôn luôn đòi hỏi có những thú vui ở trình độ cao hơn, kích thích hơn. Một con người trong thái độ đó hầu như chỉ yêu bản thân mình, giải thích mọi cái trong cuộc đời qua những thú vui mình đang tận hưởng.

Quá nhiều kỳ nghỉ kéo dài, quá nhiều phim ảnh, quá nhiều tivi, quá nhiều trò chơi điện tử, quá nhiều thời gian rỗi rãi vô kỷ luật trong đó con người chọn con đường dễ dàng nhất, sẽ dần dần làm cho cuộc đời trở nên trống rỗng. Nó chắc chắn dẫn đến khả năng của một con người không được thi thố, tài năng của con người không được phát triển, tinh thần và trí tuệ u mê, trái tim không thỏa mãn. An toàn ở đâu, định hướng ở đâu, khôn ngoan ở đâu, năng lực ở đâu? Ở cuối đường biểu diễn, nơi thú vui của một lát thoáng qua.

Malcolm Muggeridge viết Một bằng chứng của thế kỷ 20:

Ngày nay, khi nhìn lại cuộc đời tôi, những gì đôi khi tôi làm, những gì gây ra cho tôi những cảm xúc mạnh mẽ, những cái tôi thấy rằng lúc đó có ý nghĩa nhất, quyến rũ nhất thì bây giờ thì hình như là phù phiếm và ngu xuẩn.

Thí dụ, thành công trong những lần đóng vai này vai khác: được nổi tiếng và được khen thưởng; những thú vui bề ngoài như được bạc hoặc quyến rũ phụ nữ, hoặc đi du lịch, đi qua đi lại trong cuộc đời này, đi lên đi xuống như quỉ Sa tăng, thanh minh và nếm trải những gì bày ra trong Hội chợ phù hoa.

Hồi tưởng lại, tất cả những hoạt động cho vừa lòng mình này hình như là những ý nghĩ kỳ quặc đơn thuần, cái mà Pascal gọi là “lướt trên cõi tục”.

TRUNG TÂM BẠN / THÙ. Đặc biệt là các bạn trẻ, chắc chắn không phải là cá biệt, dễ lấy bạn bè làm trung tâm. Chấp nhận và thuộc về một nhóm người bằng vai bằng lứa cũng rất là quan trọng. Tấm gương xã hội méo mó và luôn luôn thay đổi là nguồn gốc của bốn yếu tố trong xương sống của cuộc đời, tạo nên sự phụ thuộc cao độ, vào tâm trạng, cảm xúc, thái độ, hành vi chao đảo của những người khác.

Trong tâm bạn bè có thể chỉ tập trung vào một người, dẫn đến một phạm vi nào đó của hôn nhân. Sự phụ thuộc tình cảm vào một số cá nhân, vòng xoáy đi lên của nhu cầu / xung đột, những tác động qua lại tiêu cực nảy sinh ra từ trung tâm bạn bè.

Còn lấy kẻ thù làm trung tâm cuộc sống của mình thì sao? Đa số không bao giờ nghĩ đến điều đó và có lẽ không ai có ý thức làm như vậy. Tuy nhiên, lấy kẻ thù làm trung tâm lại rất phổ biến, đặc biệt khi có những tác động qua lại thường xuyên giữa những người thực sự xung đột với nhau. Khi một người nào đó cảm thấy bị một người quan trọng về mặt xã hội hoặc về mặt tình cảm đối xử bất công, thì người đó rất dễ quan tâm đến sự bất công đó và coi người kia là trung tâm của cuộc sống của mình. Người lấy kẻ thù làm trung tâm phản ứng chống đối hành vi và thái độ của kẻ thù hơn là định hướng cuộc sống của mình một cách tích cực.

Một người bạn của tôi dạy ở một trường đại học, quẩn trí vì một nhược điểm của một thành viên ban quản trị mà ông có quan hệ xấu. Ông nghĩ về người đó luôn đến mức trở thành ám ảnh; nó tác động vào chất lượng của mối quan hệ của ông với gia đình, giáo hội, bạn bè cùng công tác. Cuối cùng, ông quyết định bỏ trường đại học và đi dạy ở một trường khác.

“Anh thực sự có thích dạy ở trường đó không nếu không có người đó?”. Tôi hỏi ông.

“Có, tôi thích”. Ông trả lời. “Nhưng nếu ông ta ở đó mà tôi cũng cứ ở đó thì mọi sự tan vỡ hết. Cho nên tôi phải đi”.

“Tại sao anh lại coi ông ta là trung tâm cuộc sống của anh?”. Tôi hỏi.

Ông bạn sửng sốt. Ông chối. Nhưng tôi chỉ cho ông thấy rằng ông cho phép một cá nhân và những nhược điểm của người đó làm cho toàn bộ bản đồ của cuộc đời ông bị xáo trộn, làm xói mòn niềm tin và chất lượng của mối quan hệ giữa ông và những người ông yêu mến.

Cuối cùng, ông thừa nhận rằng con người ấy đã tác động như vậy đối với ông, nhưng ông cho rằng tự ông đã chọn cách giải quyết này. Ông đổ trách nhiệm cho ủy viên ban quản trị đó đã gây nên tình trạng không vui vẻ này. Ông tuyên bố rằng ông không chịu trách nhiệm.

Như chúng ta đã nói, dần dần ông thừa nhận rằng thực ra ông có trách nhiệm, nhưng bởi vì ông xử lý trách nhiệm đó không tốt nên ông không chịu trách nhiệm.

Nhiều người ly hôn cũng rơi vào một mẫu tương tự. Họ vẫn còn giận dữ, cay đáng và tự bào chữa đối với người bạn đời cũ. Về mặt tâm lý, họ vẫn là chồng vợ vì người này vẫn cần nhược điểm của người kia để bào chữa cho mình.

Nhiều đứa con “lớn tuổi” hoặc ngấm ngầm hoặc công khai ghét bố mẹ. Chúng lên án sự lạm dụng, sự thờ ơ hoặc sự thiên vị trước đây của bố mẹ và tập trung cuộc sống trưởng thành của chúng vào lòng căm ghét và sống theo kịch bản thụ động, và cho thế là đúng.

Người lấy bạn hoặc thù làm trung tâm không được an toàn thật sự. Họ cảm thấy giá trị của mình không kiên định, phụ thuộc vào tâm trạng và hành vi của người khác. Sự định hướng tùy theo sự nhận thức về phản ứng của người khác. Sự khôn ngoan bị những thấu kính của xã hội hoặc chứng hoang tưởng bộ phận hạn chế. Họ không có tài năng. Những người khác đang giật dây họ.

TRUNG TÂM GIÁO HỘI. Tôi tin rằng những ai đã gia nhập một giáo hội nào đó một cách nghiêm túc đều thừa nhận rằng việc đi nhà thờ không đồng nghĩa với tính chất tinh thần của cá nhân. Có một số người bận rộn trong công việc thờ cúng và các công việc của giáo hội đã trở nên thờ ơ với những nhu cầu cấp bách của con người quanh họ, mâu thuẫn với những lời giáo huấn đích thực mà họ tự cho là tin tưởng sâu xa. Có những người khác đi nhà thờ không thường xuyên hoặc không bao giờ đi, nhưng thái độ và hành vi của họ cho thấy họ tập trung thực sự vào những nguyên lý của nền Đạo đức cơ bản Do Thái – Cơ Đốc.

Trong đời tôi, tôi đã tổ chức công việc của giáo hội và cộng đồng, tôi đã nhận ra rằng tham gia giáo hội không nhất thiết đồng nghĩa với sống theo các nguyên lý được giảng dạy trong các buổi lễ. Bạn có thể tích cực trong một giáo hội nhưng lại không hoạt động theo các nguyên tắc chỉ đạo của giáo hội.

Trong cuộc sống lấy giáo hội làm trung tâm ấn tượng chung trước công chúng hoặc thể diện có thể trở thành mối quan tâm chủ yếu của con người, dẫn đến đạo đức giả, làm băng hoại sự an toàn cá nhân và giá trị chân thực. “Sự định hướng là do một ý thức xã hội và người lấy giáo hội làm trung tâm có xu hướng khoác cho người khác những nhãn hiệu giả tạo “tích cực”, “thụ động”, “tự do”, “chính thống” hoặc “bảo thủ”.

Bởi vì giáo hội là một tổ chức nghi lễ có chính sách, có chương trình, có tập tục, có quần chúng, bản thân nó không đem lại cho người ta một sự an toàn sâu sắc, thường xuyên hoặc một ý thức về giá trị chân thực. Sống theo những nguyên lý do giáo hội giảng dạy có thể làm được điều đó, nhưng chỉ một mình tổ chức thì không thể nào làm được. Giáo hội cũng không thể nào cho ta một ý thức cố định về định hướng. Người lấy giáo hội làm trung tâm thường sống biệt lập, hành động, suy nghĩ và cảm xúc trong ngày Chủ nhật hoàn toàn khác trong những ngày thường. Một sự thiếu tính chỉnh thể, tính thống nhất, tính nguyên vẹn như vậy là một mối đe dọa thêm cho sự an toàn, làm cho nhu cầu giả tạo và tự bào chữa tăng lên.

Quan niệm giáo hội là một mục đích hơn là một phương tiện để đi đến mục đích cuối cùng làm xói mòn trí khôn và ý thức về cân đối của con người. Mặc dầu giáo hội nhằm giáo dục con người về nguồn gốc của năng, là nhưng bản thân nó lại không phải là năng lực. Nó nhằm làm một phương tiện chuyển tải năng lực siêu phàm vào bản chất con người.

TRUNG TÂM BẢN THÂN. Có lẽ trung tâm phổ biến nhất ngày nay là bản thân. Hình thức rõ ràng nhất là ích kỷ, nó vi phạm giá trị của rất nhiều người. Nếu chúng ta quan sát kỹ nhiều tiếp cận phổ biến về sinh trưởng và tự hoàn thiện, chúng ta thường thấy việc tập trung vào bản thân tại cốt lõi của những tiếp cận đó.

Trong trung tâm bản thân chật hẹp, có một chút ít an toàn., định hướng, khôn ngoan hoặc tài năng. Giống như Biển Chết ở Israel, nó nhận nhưng không bao giờ cho cả. Nó trở thành tù hãm.

Mặt khác, chú ý đến sự phát triển bản thân nhằm nâng cao khả năng phục vụ, sản xuất, cống hiến một cách có ý nghĩa sẽ tạo hoàn cảnh cho sự tăng trưởng đột ngột của bốn yếu tố xương sống của cuộc sống.

Đó là một trung tâm phổ biến từ đó con người tiếp cận cuộc sống. Thường thường người ta dễ nhận thấy trung tâm ở người khác hơn là ở bản thân mình. Có lẽ bạn biết ai đó đặt việc kiếm tiền lên trước tất cả những cái khác. Có lẽ bạn biết ai đó đem hết sức mình để biện minh cho vị trí của mình trong một mối quan hệ tiêu cực. Nếu bạn chú ý, đôi khi qua cách cư xử, bạn có thể nhìn thấy trung tâm tạo ra cách cư xử đó.

XÁC ĐỊNH TRUNG TÂM CỦA BẠN

Nhưng bạn đang ở đâu? Cái gì ở trung tâm cuộc sống của bạn? Đôi khi, không dễ nhìn thấy.

Có lẽ cách tốt nhất để xác định trung tâm của bạn là nhìn kỹ vào bốn yếu tố xương sống của cuộc đời bạn. Nếu bạn có thể đồng nhất với một hoặc nhiều hơn những mô tả dưới đây, bạn có thể truy nguyên ra trung tâm từ đó chúng xuất phát, một trung tâm có thể đang hạn chế tính hiệu quả của bạn.

Trung tâm

An toàn

Định hướng

Khôn ngoan

Năng lực

Vợ chồng

· Cảm giác an toàn của bạn dựa trên cách đối xử của vợ chồng bạn.

· Bạn thật dễ bị tổn thương vì tâm trạng và cảm xúc của vợ/chồng bạn.

· Bạn sẽ chán nản trong cuộc rút lui hoặc đối đầu khi vợ/chồng bạn không đồng ý với bạn hoặc không đáp ứng mong muốn của bạn.

· Mọi cái ảnh hưởng đến mối quan hệ vợ chồng đều coi như một sự đe dọa.

· Phương hướng của bạn do yêu cầu và mong muốn của bạn và của vợ/chồng bạn.

· Tiêu chuẩn để bạn quyết định là những gì bạn nghĩ là tốt nhất cho hôn nhân, cho vợ/chồng bạn hoặc là những gì vợ/chồng bạn thích và hợp ý kiến của vợ/chồng bạn.

· Góc nhìn cuộc sống của bạn bao quanh những cái bạn có thể ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực đến vợ/chồng bạn hoặc mối quan hệ của bạn.

· Năng lực hành động của bạn bị hạn chế bởi các nhược điểm của vợ/chồng bạn và bản thân bạn.

Gia đình

· Sự an toàn của bạn dựa trên sự chấp nhận của gia đình và sự thực hiện mọi mong đợi của gia đình.

· Ý thức về sự an toàn cá nhân của bạn cũng không kiên định như gia đình.

· Các cảm giác về giá trị bản thân dựa trên tiếng tăm của gia đình.

· Kịch bản gia đình là nguồn gốc thái độ và hành vi đúng đắn của bạn.

· Tiêu chuẩn để bạn quyết định là những gì tốt cho gia đình bạn hoặc gia đình bạn muốn.

· Bạn giải thích mọi cái trên đời này theo gia đình bạn, tạo ra một quan niệm thiên vị và chỉ chú ý, chỉ quan tâm đến gia đình.

· Hành động của bạn bị hạn chế trong phong cách và truyền thống gia đình bạn.

Tiền bạc

· Giá trị cá nhân của bạn do tài sản của bạn quyết định.

· Bạn dễ bị những gì đe dọa sự an toàn kinh tế của bạn làm tổn thương.

· Lợi nhuận là tiêu chuẩn để quyết định.

· Kiếm tiền là thấu kính để bạn nhìn đời và hiểu đời, tạo ra phán xét mất cân đối.

· Bạn bị hạn chế bởi những gì bạn có thể hoàn thành với tiền bạc và với tầm nhìn hạn hẹp của bạn.

Công việc

· Bạn có xu hướng xác định đời mình bằng vai trò của bạn trong công việc.

· Bạn cảm thấy yên ổn chỉ khi làm việc.

· Bạn quyết định trên cơ sở nhu cầu và triển vọng của công việc bạn làm.

· Bạn bị vai trò của bạn trong công việc hạn chế.

· Bạn coi công việc như cuộc sống của bạn.

· Hành động của bạn bị giới hạn bởi các mô hình công việc, các cơ hội của nghề nghiệp, các cấu trúc của tổ chức, ý kiến của ông chủ, và có thể bởi sự bất lực của bạn về mặt nào đó khi làm công việc đặc biệt này.

Tài sản

· An toàn của bạn dựa trên tiếng tăm, địa vị xã hội hoặc tài sản hữu hình của bạn.

· Bạn có xu hướng cái bạn có với người khác có.

· Bạn quyết định dựa trên những gì bạn bảo vệ, làm tăng hoặc phô trương của cải của bạn.

· Bạn nhìn đời qua sự so sánh tình trạng kinh tế và quan hệ xã hội.

· Bạn hoạt động trong giới hạn của những gì bạn có thể mua hoặc địa vị cao trong xã hội mà bạn có thể đạt được

Vui chơi

· Bạn cảm thấy được an toàn khi bạn vui chơi thỏa thích.

· Sự an toàn của bạn là ngắn ngủi, tê liệt và phụ thuộc vào hoàn cảnh của bạn.

· Bạn quyết định dựa trên cái gì làm cho bạn vui thích nhất.

· Bạn nhìn đời xem mình được gì trong đó.

· Năng lực của bạn gần như không đáng kể.

Bạn bè

· Sự an toàn của bạn phụ thuộc vào tấm gương xã hội.

· Bạn rất phụ thuộc vào ý kiến của người khác.

· Tiêu chuẩn để bạn quyết định là họ nghĩ gì?

· Bạn rất dễ lúng túng

· Bạn nhìn đời qua thấu kính xã hội.

· Bạn bị vùng tiện nghi của bạn bè hạn chế.

· Hành động của bạn cũng thay đổi như ý kiến.

Kẻ thù

· Sự an toàn của bạn là mong manh, dựa trên hoạt động của kẻ thù.

· Bạn luôn luôn tự hỏi hắn đang làm gì?

· Bạn tìm cách tự bào chữa và công nhận là có giá trị khi có những suy nghĩ giống kẻ thù.

· Bạn phụ thuộc vào các hành động của kẻ thù để chống lại chúng.

· Các quyết định của bạn dựa trên những gì chống lại kẻ thù của bạn.

· Ý kiến của bạn hạn hẹp và sai lệch.

· Ban phòng ngự, bị động và thường hoang tưởng.

· Năng lực ít ỏi mà bạn có là do tính đố kỵ, sự căm ghét, sự phẫn uất, lòng muốn báo thù, đó là những năng lực tiêu cực nó làm teo và phá hoại những năng lực ít ỏi khác còn lại.

Giáo hội

· Sự an toàn của bạn dựa vào hoạt động của giáo hội và vào sự quí mến của bạn đối với những người có quyền thế hoặc có ảnh hưởng trong giáo hội.

· Bạn tìm thấy sự đồng nhất và sự an toàn trong các nhãn hiệu tôn giáo và những sự so sánh.

· Những điều người khác đánh giá hành động của bạn trong phạm vi những lời giáo huấn và những điều giáo hội mong đợi hướng dẫn bạn.

· Bạn nhìn đời với tư cách là “tín đồ”, là “hội viên” và “người ngoài hội”.

· Năng lực có được nhờ vị trí và vai trò của bạn trong giáo hội.

Bản thân

· Sự an toàn của bạn luôn luôn thay đổi

· Tiêu chuẩn phán xét của bạn là: “Nếu cái đó tốt”, “Cái mà tôi muốn”, “Cái mà tôi cần”, “Tôi được gì trong đó?”

· Bạn nhìn đời bằng những tác động của các quyết định, sự kiện hoặc hoàn cảnh sẽ ảnh hưởng đến bạn.

· Khả năng hành động của bạn giới hạn trong nguồn lực của bạn, không có lợi ích của sự phụ thuộc lẫn nhau.

Nguyên lý

· Sự an toàn của bạn dựa trên những nguyên lý đúng đắn không thay đổi, không chịu ảnh hưởng của các điều kiện và hoàn cảnh bên ngoài.

· Bạn biết rằng những nguyên lý đúng đắn có thể tác động nhiều lần vào đời sống của bạn qua kinh nghiệm sống của bạn.

· Là thước đo sự cải tiến những nguyên lý đúng đắn hoạt động chính xác, vững chắc, đẹp đẽ, mạnh mẽ.

· Những nguyên lý đúng đắn giúp bạn hiểu sự phát triển của bản thân, cho bạn khả năng để tin tưởng học tập thêm, do đó nâng cao kiến thức và sự hiểu biết.
Nguồn an toàn của bạn cung cấp cho bạn một hạt nhân không di chuyển, không thay đổi, không bao giờ hết, giúp bạn nhìn mọi sự thay đổi như một bất ngờ lý thú và một cơ hội để cống hiến nhiều hơn.

· Bạn được một la bàn hướng dẫn, giúp bạn nhìn thấy bạn muốn đi đến đâu và làm thế nào để đi đến đó.

· Bạn sử dụng những tư liệu chính xác giúp bạn có những quyết định khả thi và có ý nghĩa.

· Bạn đứng sang bên cạnh các hoàn cảnh, tình cảm và môi trường và nhìn vào tổng thể cân đối. Các quyết định và hành động của bạn phản ánh những sự cân nhắc chu đáo và những liên quan mật thiết cả ngắn hạn và dài hạn.

· Trong mọi tình huống, bạn quyết định một biện pháp tốt nhất một cách có ý thức, tích cực, quyết định dựa trên ý thức được các nguyên lý bồi dưỡng nên.

· Ý kiến của bạn bao gồm một dải rộng những kết quả dài hạn và phản ánh một sự cân nhắc khôn ngoan và thật sự bảo đảm yên ổn.

· Bạn nhìn sự vật một cách khác, do đó bạn suy nghĩ và hành động khác với những người thụ động.

· Bạn nhìn đời qua một mẫu cơ bản cho một cuộc sống thành đạt. biết lo xa.

· Bạn theo một lối sống tích cực, tìm cách phục vụ và xây dựng cho người khác.

· Bạn coi chừng những kinh nghiệm trong cuộc sống là những cơ hội để học tập và cống hiến.

· Khả năng của bạn chỉ bị hạn chế bởi sự hiểu biết và sự tuân thủ của bạn đối với các qui luật tự nhiên và các nguyên lý đúng đắn, và bởi các kết quả tự nhiên của bản thân các nguyên lý.

· Bạn trở thành những cá nhân tự nhận thức có kiến thức, tích cực không bị thái độ, hành vi và hoạt động của những người khác hạn chế.

· Khả năng hành động của bạn vượt ra ngoài tiềm năng của bạn và cổ vũ sự phụ thuộc lẩn nhau ở trình độ phát triển cao.

· Quyết định và hành động không lệ thuộc vào các điều kiện tài chính và vào hoàn cảnh. Bạn hành động trong sự phụ thuộc lẫn nhau hoàn toàn tự do.

Thông thường, trung tâm của một người là sự kết hợp của những trung tâm này và / hoặc những trung tâm khác. Rất nhiều người phụ thuộc vào một loạt thế lực tác động vào cuộc sống của họ. Phụ thuộc vào các điều kiện bên trong hoặc bên ngoài, một trung tâm, cá biệt có thể hoạt động cho đến khi những nhu cầu cơ bản được thỏa mãn. Sau đó, một trung tâm khác lại trở thành một lực thúc đẩy.

Vì một con người dao động từ một trung tâm này sang một trung tâm khác, nên cuộc đời như những đợt sóng vỗ bờ. Lúc này bạn ở trên cao, lát sau, bạn ở dưới thấp, cố gắng bù đắp được nhược điểm này bằng cách vay mượn sức mạnh ở một nhược điểm khác. Không có ý thức kiên định về phương hướng, không có sự khôn ngoan bền bỉ, không có nguồn dự trữ năng lực vững chắc hoặc ý thức về giá trị cá nhân chân thực và cá tính.

Tóm lại, lý tưởng là tạo ra một trung tâm rõ ràng để có được sự an toàn, định hướng, khôn ngoan và năng lực ở trình độ cao, làm cho tính tích cực của bạn có sức mạnh, các bộ phận của đời bạn hòa hợp, nhịp nhàng.

MỘT TRUNG TÂM NGUYÊN LÝ

Khi tập trung cách sống của chúng ta vào những nguyên lý đúng đắn, chúng ta tạo ra một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của bốn yếu tố xương sống của cuộc đời.

Sự an toàn của chúng ta là do những nguyên lý đúng đắn không thay đổi, không giống như những trung tâm dựa vào người và vật chịu sự thay đổi thường xuyên và tức thì. Chúng ta có thể phụ thuộc vào những nguyên lý đó.

Các nguyên lý không phản ứng lại bất kỳ cái gì. Chúng không giận dữ, không phân biệt đối xử, không chia cắt tình bạn chúng ta. Chúng không sai lầm khi hiểu chúng ta. Chúng không thể rải trên đường chúng ta những lối đi ngang về tắt và những giải pháp nhanh. Chúng không phụ thuộc vào hành vi của người khác, vào hoàn cảnh, vào thời thượng hiện hành để có hiệu lực. Nguyên lý không chết. Chúng không ở đây một hôm rồi hôm sau đi. Chúng không bị lửa đốt cháy, động đất phá hủy hoặc mất trộm.

Nguyên lý là những chân lý sâu sắc, cơ bản, những chân lý cổ điển, những mẫu số chung. Chúng là những sợi dây đan vào nhau một cách thật chặt chẽ, chạy suốt cơ cấu của cuộc sống một cách chính xác, kiên định, đẹp đẽ và mạnh mẽ.

Ngay cả ở giữa những người hay những tình huống tưởng như không biết đến các nguyên lý, chúng ta vẫn biết chắc rằng có các nguyên lý lớn hơn con người hoặc hoàn cảnh, rằng hàng nghìn năm lịch sử đã nhìn thấy nguyên lý chiến thắng hết lần này đến lần khác. Quan trọng hơn, chúng ta có thể biết chắc rằng chúng ta có thể làm cho chúng có hiệu lực trong cuộc sống của chúng ta bằng những việc chúng ta làm.

Phải thừa nhận rằng không phải tất cả đều thông đồng bén giọt. Kiến thức và sự am hiểu của chúng ta về những nguyên lý đúng đắn bị giới hạn bởi sự thiếu biết của chúng ta về bản chất chính xác của chúng ta và về thế giới quanh ta, và bởi các trào lưu triết học và học thuyết không hòa hợp với các nguyên lý đúng đắn. Những nguyên lý này có thời được chấp nhận, nhưng cũng giống như nhiều tư tưởng trước chúng, chúng không tồn tại lâu dài được bởi vì chúng được xây dựng trên những nền tảng không đúng đắn.

Chúng ta bị hạn chế nhưng chúng ta có thể đẩy các giới hạn ra xa. Sự hiểu biết nguyên lý về sự phát triển của bản thân ho chúng ta khả năng tìm ra những nguyên lý đúng đắn với sự tin tưởng rằng càng học chúng ta càng có thể tập trung hơn vào thấu kính qua đó chúng ta nhìn cuộc đời. Các nguyên lý không thay đổi. Chỉ có cách hiểu các nguyên lý của chúng ta thay đổi.

Sự khôn ngoansự định hướng đi cùng cuộc sống có trung tâm nguyên lý xuất phát từ các nguyên lý đúng đắn, từ các vấn đề phương pháp thực sự đang tồn tại, đã tồn tại và sẽ tồn tại. Những bản đồ chính xác làm cho chúng ta có khả năng thấy rõ chúng ta muốn đi đâu và làm thế nào để đi đến đó. Chúng ta có thể quyết định bằng cách sử dụng những tài liệu làm cho các quyết định của chúng ta có khả năng thực hiện và có ý nghĩa.

Năng lực cá nhân từ cuộc sống có trung tâm nguyên lý là năng lực của một con người tích cực, tự nhận thức, có kiến thức, không bị hạn chế bởi thái độ, hành vi và hành động của những người khác hoặc bởi nhiều hoàn cảnh và tác động của môi trường hạn chế những người khác.

Hạn chế thực sự duy nhất của năng lực là những hậu quả tất yếu của bản thân các nguyên lý. Chúng ta được tự do lựa chọn hành động, dựa trên sự hiểu biết của chúng ta về các nguyên lý đúng đắn, nhưng chúng ta không được tự do lựa chọn kết quả những hành động đó. Hãy nhớ lại: “Nếu anh nhấc chiếc gậy ở đầu kia thì đầu này cũng nhấc lên”.

Các nguyên lý luôn luôn có những kết quả tất yếu gắn với chúng. Có kết quả tích cực khi chúng ta sống hòa hợp với các nguyên lý. Có kết quả tiêu cực khi chúng ta phớt lờ dù có biết chúng hay không, cho nên những hạn chế đó là phổ biến. Chúng ta càng biết những nguyên lý đúng đắn thì chúng ta càng được tự do hành động một cách khôn ngoan.

Tập trung cuộc sống của chúng ta vào những nguyên lý vĩnh hằng, không thay đổi, chúng ta tạo mẫu cơ bản của cuộc sống thảnh đạt. Đó là trung tâm mở triển vọng cho tất cả các trung tâm khác.

Trung tâm

An toàn

Định hướng

Khôn ngoan

Năng lực

Nguyên lý

· Sự an toàn của bạn dựa trên những nguyên lý đúng đắn không thay đổi, không chịu ảnh hưởng của các điều kiện và hoàn cảnh bên ngoài.

· Bạn biết rằng những nguyên lý đúng đắn có thể tác động nhiều lần vào đời sống của bạn qua kinh nghiệm sống của bạn.

· Là thước đo sự cải tiến những nguyên lý đúng đắn hoạt động chính xác, vững chắc, đẹp đẽ, mạnh mẽ.

· Những nguyên lý đúng đắn giúp bạn hiểu sự phát triển của bản thân, cho bạn khả năng để tin tưởng học tập thêm, do đó nâng cao kiến thức và sự hiểu biết.
Nguồn an toàn của bạn cung cấp cho bạn một hạt nhân không di chuyển, không thay đổi, không bao giờ hết, giúp bạn nhìn mọi sự thay đổi như một bất ngờ lý thú và một cơ hội để cống hiến nhiều hơn.

· Bạn được một la bàn hướng dẫn, giúp bạn nhìn thấy bạn muốn đi đến đâu và làm thế nào để đi đến đó.

· Bạn sử dụng những tư liệu chính xác giúp bạn có những quyết định khả thi và có ý nghĩa.

· Bạn đứng sang bên cạnh các hoàn cảnh, tình cảm và môi trường và nhìn vào tổng thể cân đối. Các quyết định và hành động của bạn phản ánh những sự cân nhắc chu đáo và những liên quan mật thiết cả ngắn hạn và dài hạn.

· Trong mọi tình huống, bạn quyết định một biện pháp tốt nhất một cách có ý thức, tích cực, quyết định dựa trên ý thức được các nguyên lý bồi dưỡng nên.

· Ý kiến của bạn bao gồm một dải rộng những kết quả dài hạn và phản ánh một sự cân nhắc khôn ngoan và thật sự bảo đảm yên ổn.

· Bạn nhìn sự vật một cách khác, do đó bạn suy nghĩ và hành động khác với những người thụ động.

· Bạn nhìn đời qua một mẫu cơ bản cho một cuộc sống thành đạt. biết lo xa.

· Bạn theo một lối sống tích cực, tìm cách phục vụ và xây dựng cho người khác.

· Bạn coi chừng những kinh nghiệm trong cuộc sống là những cơ hội để học tập và cống hiến.

· Ý kiến của bạn bao gồm một dải rộng những kết quả dài hạn và phản ánh một sự cân nhắc khôn ngoan và thật sự bảo đảm yên ổn.

· Bạn nhìn sự vật một cách khác, do đó bạn suy nghĩ và hành động khác với những người thụ động.

· Bạn nhìn đời qua một mẫu cơ bản cho một cuộc sống thành đạt. biết lo xa.

· Bạn theo một lối sống tích cực, tìm cách phục vụ và xây dựng cho người khác.

· Bạn coi chừng những kinh nghiệm trong cuộc sống là những cơ hội để học tập và cống hiến.

Nhớ lại rằng mẫu của bạn là nguồn gốc của hành vi và thái độ của bạn. Mẫu giống như kính đeo mắt. Nó tác động vào cách bạn nhìn thấy mọi vật trong cuộc sống. Nếu bạn nhìn qua mẫu của những nguyên lý đúng đắn, những gì bạn nhìn thấy trong cuộc đời khác hẳn những gì bạn thấy qua mẫu có trung tâm khác.

Tôi đem vào phần phụ lục của cuốn sách này một biểu đồ chi tiết chỉ rõ mỗi trung tâm mà chúng ta vừa thảo luận có thể ảnh hưởng đến cách nhìn mọi vật khác của bạn như thế nào. Nhưng để hiểu nhanh sự khác nhau do trung tâm của bạn tạo nên, chúng ta hãy xem xét một ví dụ về một vấn đề đặc biệt nhìn qua các mẫu khác nhau. Khi bạn đọc, hãy theo dõi từng cái kính một. Bạn thử cảm nhận xem phản ứng từ mỗi trung tâm ra sao.

Thí dụ tối nay, bạn mời vợ bạn dự một buổi hòa nhạc. Bạn đã mua vé, vợ bạn rất thích đi. Lúc ấy là bốn giờ chiều.

Bỗng, ông chủ gọi bạn lên văn phòng và nói ông ta cần bạn giúp hết đêm nay để chuẩn bị cho cuộc gặp mặt quan trọng vào 9 giờ sáng mai.

Nếu bạn đeo chiếc kính có trung tâm vợ / chồng hoặc gia đình, sự quan tâm chủ yếu của bạn là vợ bạn. Bạn sẽ nói với ông chủ là không thể ở lại và phải đưa vợ đi dự hòa nhạc với sự cố gắng làm vừa lòng vợ. Bạn có thể cảm thấy phải ở lại để bảo vệ việc làm của bạn, nhưng bạn phải làm như vậy một cách bất đắc dĩ, sợ vợ phản ứng, cố gắng biện minh cho quyết định của bạn và bảo vệ mình khỏi phải chịu đựng sự chán nản hoặc cơn giận của vợ.

Nếu bạn mang chiếc kính có trung tâm tiến bạc, ý nghĩ chủ yếu của bạn là tiền làm thêm giờ hoặc khả năng tăng lương do làm thêm. Bạn có thể gọi điện cho vợ, và đơn giản bảo vợ ở nhà, coi như vợ bạn hiểu rằng yêu cầu kinh tế là trên hết.

Nếu bạn lấy tài sản là trung tâm, bạn có thể nghĩ tiền làm ngoài giờ có thể mua được gì. Hoặc là bạn nghĩ đến tiếng tăm của bạn ở văn phòng nếu bạn ở lại, ngày mai mọi người đều nghe nói bạn cao quý biết bao, hi sinh như thế nào, cống hiến ra sao?

Nếu trung tâm của bạn là vui chơi, có lẽ bạn bỏ việc và đi dự buổi hòa nhạc ngay cả khi vợ bạn vui mừng nếu bạn làm thêm giờ. Bạn xứng đáng một buổi tối ở ngoài!.

Nếu bạn coi bạn bè là trung tâm thì quyết định của bạn lại do bạn có mời bạn bè của bạn đi dự buổi hòa nhạc không. Hoặc là bạn bè của bạn cũng phải làm việc muộn.

Nếu bạn coi kẻ thù là trung tâm, bạn có thể ở lại muộn bởi vì bạn biết nó cho bạn một lợi thế với những người trong cơ quan vẫn tự cho mình là vốn quý nhất của công ty. Trong lúc người đó nghỉ ngơi vui chơi thì bạn đang làm việc, làm việc đầu tắt mặt tối, làm công việc của người đó và của bạn, hi sinh thú vui cá nhân cho quyền lợi của công ty còn người đó lờ đi một cách vui vẻ như vậy.

Nếu bạn lấy giáo hội làm trung tâm, bạn có thể chịu ảnh hưởng của việc các thành viên khác của giáo hội có đi dự buổi hòa nhạc không, có thành viên nào của giáo hội làm việc ở văn phòng không hoặc tính chất của buổi hòa nhạc. Chúa cứu thế của Handel có thể được ưu tiên hơn là nhạc rock. Quyết định của bạn cũng có thể chịu ảnh hưởng của ý nghĩ “một hội viên của giáo hội sẽ làm gì” và của quan niệm làm thêm là “phục vụ” hay là để làm giàu về vật chất.

Nếu bạn lấy bản thân làm trung tâm, bạn sẽ tập trung vào cái tốt nhất của bạn. Đi hòa nhạc là tốt nhất cho bạn hay làm việc với ông chủ là tốt nhất? Sự lựa chọn tác động đến bạn như thế nào sẽ là quan tâm chính của bạn.

Một việc đơn giản như vậy mà đã có nhiều cách nhìn khác nhau thì có đáng lấy làm lạ khi chúng ta có những vấn đề nhận thức “bà già / cô gái” trong tác động qua lại của chúng ta với nhau không? Bạn có thể thấy trung tâm của chúng ta tác động đến chúng ta như thế nào không? Đối với động cơ của chúng ta, quyết định hàng ngày của chúng ta, hành động của chúng ta (hay trong nhiều trường hợp, phản ứng của chúng ta), cách chúng ta hiểu các sự kiện? Vì vậy, tại sao hiểu trung tâm của chúng ta lại quan trọng như thế? Và nếu trung tâm đó không có khả năng làm cho bạn trở thành một người tích cực, thì điều cơ bản đối với tính hiệu quả của bạn là phải có một hoán vị mẫu cần thiết để tạo ra một trung tâm có khả năng đó.

Là một người lấy nguyên lý làm trung tâm, bạn cố gắng đứng ta ngoài cảm xúc của hoàn cảnh và của những yếu tố khác ảnh hưởng đến bạn để cân nhắc những sự lựa chọn. Nhìn vào tổng thể cân đối – nhu cầu công tác, nhu cầu gia đình, các nhu cầu khác có liên quan và những mối liên hệ có thể của các quyết định, bạn cố gắng nắm bắt các giải pháp tốt nhất, xem xét tất cả các yếu tố.

Bạn đi dự buổi hòa nhạc hay ở lại làm việc thực ra chỉ là một bộ phận nhỏ của một quyết định có hiệu quả. Bạn có thể lựa chọn giống nhau với một số trung tâm khác. Nhưng có nhiều sự khác biệt quan trọng khi bạn xuất phát từ một mẫu nguyên lý làm trung tâm.

Thứ nhất, bạn không phải làm theo người khác hoặc theo hoàn cảnh. Bạn đang chọn một cách tích cực biện pháp nào bạn cho là tốt nhất. Bạn quyết định một cách có ý thức và hiểu biết.

Thứ hai, bạn biết quyết định của bạn là có hiệu quả nhất bởi vì nó dựa trên những nguyên lý với những kết quả dự đoán trước trong một thời gian dài.

Thứ ba, những gì bạn chọn để làm đều góp phần vào giá trị chân thực của bạn trong cuộc sống. Ở lại làm việc để được lợi thế hơn một người nào đó trong văn phòng là một đêm hoàn toàn khác với ở lại vì bạn coi trọng tính hiệu quả của ông chủ, vì bạn chân thành muốn đóng góp vào lợi ích của công ty. Những kinh nghiệm bạn có được khi thi hành các quyết định của bạn sẽ tác động tới chất lượng và ý nghĩa trong phạm vi cuộc sống của bạn như là một tổng thể.

Thứ tư, bạn có thể thông tin cho vợ bạn và ông chủ bạn qua màng lưới vững chắc mà bạn tạo ra trong mối quan hệ tùy thuộc lẫn nhau. Bởi vì bạn độc lập, bạn có thể tùy thuộc lẫn nhau một cách có hiệu quả. Bạn có thể quyết định ủy nhiệm cái gì ủy nhiệm được và sáng hôm sau đến sớm để làm phần việc còn lại.

Và sau cùng, bạn cảm thấy thoải mái về những quyết định của bạn. Bất cứ cái gì bạn chọn để làm bạn cũng có thể tập trung vào nó và thích nó.

Là một người lấy nguyên lý làm trung tâm, bạn nhìn sự vật một cách khác, nên bạn nghĩ khác và hành động khác. Bởi vì sự an toàn, sư định hướng, sự khôn ngoan và năng lực của bạn ở một trình độ cao, xuất phát từ một hạt nhân vững chắc, không thay đổi, bạn có cơ sở của một cuộc sống tích cực cao và thành đạt cao.

VIẾT VÀ SỬ DỤNG BẢN CÔNG BỐ NHIỆM VỤ CÁ NHÂN

Khi đi sâu vào bản thân chúng ta, khi hiểu và sắp xếp lại những mẫu cơ bản của chúng ta cho hòa hợp với các nguyên lý đúng đắn, chúng ta tạo nên một trung tâm có hiệu quả, có khả năng và đồng thời là một thấu kính rõ ràng qua đó chúng ta nhìn cuộc đời.

Frankl nói chúng ta phát hiện hơn là chúng ta phát minh ra sứ mệnh của chúng ta trong cuộc đời. Tôi thích cách chọn từ này. Tôi nghĩ mỗi chúng ta có một động cơ bên trong, một ý thức, một lương tâm cho chúng ta biết được chúng ta có thể đặc biệt và duy nhất cống hiến được gì. Theo cách nói của Frankl, “mỗi người có một nghề nghiệp hoặc sứ mệnh trong cuộc đời … Không ai thay thế mình được, mà cuộc đời của mình cũng không làm lại được. Cho nên nhiệm vụ của mỗi người là độc nhất cũng như cơ hội để hoàn thiện nhiệm vụ đó”.

Khi tìm ngôn từ cho sự độc nhất vô nhị này, chúng ta lại nhớ đến tầm quan trọng cơ bản của tính tích cực và của việc tác động vào Vòng ảnh hưởng của chúng ta. Đi tìm ý nghĩa trừu tượng cho cuộc sống của chúng ta ở ngoải Vòng quan tâm là từ bỏ trách nhiệm tích cực của chúng ta, giao sáng tạo lần thứ nhất của bản thân vào tay của hoàn cảnh và của người khác.

Ý nghĩa của chúng ta từ trong ta mà ra. Lại nói như Frankl: “Cuối cùng, con người sẽ không hỏi ý nghĩa cuộc đời mình là gì mà phải thừa nhận rằng chính mình phải trả lời câu hỏi đó. Nói tóm lại, cuộc đời đặt ra cho mỗi người một câu hỏi, và mỗi người đều có thể trả lời cho đời bằng câu trả lời cho chính cuộc đời mình. Đối với đời, chỉ có thể trả lời bằng chịu trách nhiệm”.

Trách nhiệm cá nhân, hoặc tính tích cực, cơ bản là của sáng tạo thứ nhất. Trở lại ẩn dụ máy tính, Thói quen 1 nói “Anh là người lập chương trình”. Sau đó Thói quen 2 nói “Viết chương trình đi”. Cho đến khi bạn chấp nhận ý nghĩ rằng bạn có trách nhiệm, rằng bạn là người lập chương trình, bạn vẫn chưa đầu tư thực sự vào viết chương trình.

Là người tích cực, chúng ta có thể biểu lộ những gì chúng ta muốn và làm trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta có thể viết một bản công bố nhiệm vụ cá nhân, một bản hiến pháp cá nhân.

Một bản công bố nhiệm vụ cá nhân không phải là cái gì đó bạn viết trong một đêm. Phải xem xét sâu sắc nội tậm, phân tích cẩn thận, suy nghĩ chín chắn và thường phải viết đi viết lại nhiều lần mới có được bản viết cuối cùng. Bạn phải mất nhiều tuần, có thể nhiều tháng trước khi bạn cảm thấy thỏa mãn với nó, trước khi bạn cảm thấy nó thể hiện được đầy đủ, ngắn gọn giá trị bên trong nhất và phương hướng của bạn.

Ngay cả sau này, bạn còn xem nó lại thường xuyên và sửa đổi chút ít khi năm tháng đưa lại cho bạn những hiểu biết sâu sắc thêm hoặc hoàn cảnh thay đổi.

Nhưng về cơ bản, bản công bố nhiệm vụ của bạn trở thành bản hiến pháp của bạn, diễn đạt rõ ràng chắc chắn tầm nhìn và giá trị của bạn. Nó trở thành các tiêu chuẩn để bạn đánh giá những cái khác trong đời bạn.

Tôi vừa mới xem lại bản công bố nhiệm vụ của tôi, tôi làm như vậy khá đều đặn. Ngồi một mình trên bãi biển, sau một chiếc xe đạp, tôi nghĩ về người tổ chức của tôi và tôi hiểu ra. Phải mất khá nhiều thời gian nhưng tôi cảm thấy một ý thức về sự trong sáng, về tổ chức và sự ràng buộc, một ý thức về niềm vui và sự tự do.

Tôi nhận thấy phương pháp cũng quan trọng như sản phẩm. Viết hoặc xem lại những bản công bố nhiệm vụ là thay đổi bản thân vì nó bắt buộc bạn suy nghĩ sâu sắc, cẩn thận về những điều ưu tiên của bạn và chỉnh đốn hành vi với lòng tin của bạn. Khi bạn hành động, người khác cảm thấy không phải bạn bị một việc nào đó thôi thúc, mà bạn hành động với một ý thức rõ ràng về nhiệm vụ mà bạn đang cố gắng thực hiện và nó làm cho bạn hứng khởi.

SỬ DỤNG TOÀN BỘ KHỐI ÓC CỦA BẠN

Khả năng tự nhận thức cho phép chúng ta xem xét những ý nghĩ của bản thân. Điều này đặc biệt giúp chúng ta khi viết một bản công bố nhiệm vụ cá nhân bởi vì hai thiên tư của con người có thể cho ta khả năng thực hành Thói quen 2 – tưởng tượng và lương tâm – đều là chức năng chính của khối bên phải khối óc. Biết cách tác động vào khả năng của bên phải khối óc sẽ tăng nhiều khả năng sáng tạo thứ nhất của chúng ta.

Một số lớn công trình nghiên cứu trong nhiều thập kỷ nay đều hướng vào cái gọi là lý thuyết về thế trội của khối óc.Những điều đã phát hiện cơ bản chỉ ra rằng mỗi bán cầu của khối óc – bên trái và bên phải – có xu hướng chuyên về và chỉ đạo những chức năng khác nhau, xử lý các thông tin khác nhau và giải quyết các loại vấn đề khác nhau.

Chủ yếu, bán cầu trái logic hơn, thiên về lời nói hơn, còn bán cầu bên phải thiên về trực giác, sáng tạo hơn. Bán cầu bên trái ứng xử bằng lời nói, bán cầu bên phải bằng hình ảnh; bán cầu bên trái giải quyết từng bộ phận và những cái riêng biệt, bán cầu bên phải giải quyết tổng thể và mối quan hệ giữa các bộ phận; bán cầu bên trái giải quyết bằng phân tích, có nghĩa là tách ra còn bán cầu phải bằng tổng hợp nghĩa là nhập lại; bán cầu bên trái giải quyết bằng suy nghĩ liên tục, bán cầu bên phải bằng suy nghĩ đồng thời và toàn tiến; bán cầu bên trái giới hạn thời gian, bán cầu bên phải không hạn chế thời gian.

Mặc dầu người ta sử dụng cả hai bán cầu, nhưng trong mỗi người thường thường bán cầu này trội hơn bán cầu kia. Tất nhiên, lý tưởng là bồi dưỡng và phát triển khả năng có được một vùng gặp nhau có chất lượng của hai bán cầu đại não để con người có thể ý thức được ngay tình thế cần gì và sau đó sử dụng công cụ gì để giải quyết là thích hợp. Nhưng người ta có xu hướng ở trong “vùng an nhàn” của bán cầu có thế trội và giải quyết mọi tình thế theo sự ưa thích của bán cầu não trái hoặc cán cầu phải.

Nói theo Abraham Maslow: “Nó có xu hướng nghĩ cái gì tốt đối với cái búa đều là cái đinh”. Đây là một yếu tố ảnh hưởng đến sự khác nhau của nhận thức “bà già / cô gái”. Người bán cầu đại não trái ưu thế và người bán cầu não phải ưu thế có xu hướng nhìn sự vật theo cách khác nhau.

Chúng ta sống trong một thế giới thế trội chủ yếu thuộc về bán cầu đại não trái, tiếng nói: sự đo lường và logic được tôn lên còn mặt sáng tạo, trực giác, cảm tính, nghệ thuật của bản chất chúng ta thường bị lệ thuộc. Đa số chúng ta thấy khó bồi dưỡng khả năng cho óc phải.

Chúng ta chấp nhận rằng sự mô tả trên đây là quá đơn giản hoặc / và những công trình nghiên cứu mới sẽ đem lại những hiểu biết mới về hoạt động của bộ não. Nhưng vấn đề ở đây là chúng ta có thể thực hiện nhiều kiểu của các quá trình suy nghĩ và công khai đến tiềm năng của chúng ta. Vì chúng ta biết được khả năng của các đại não, chúng ta có thể sử dụng một cách có ý thức trí tuệ của chúng ta để đáp ứng các yêu cầu đặc biệt bằng những cách có hiệu quả nhất.

HAI CÁCH TÁC ĐỘNG NÃO PHẢI

Nếu chúng ta sử dụng lý thuyết về thế trội của khối óc làm mẫu,thì hiển nhiên chất lượng của sáng tạo thứ nhất của chúng ta chịu ảnh hưởng rất nhiều của khả năng sử dụng sáng tạo ở não bên phải. Càng sử dụng được khả năng của não phải, chúng ta càng có khả năng tưởng tượng, tổng hợp, vượt thời gian và hoàn cảnh hiện tại, phác họa một bức tranh toàn tiến của cái ta muốn làm và tồn tại trong cuộc sống.

Mở rộng bối cảnh

Đôi khi chúng ta bị một sự việc bất ngờ đánh bật ra khỏi môi trường và mẫu suy nghĩ của não trái và rơi nào não phải. Cái chết của một người thân, một trận ốm nặng, một sự thất bại tài chính, hoặc một tai họa ghê gớm có thể làm cho chúng ta lùi lại, nhìn cuộc đời và tự hỏi những câu cay đắng: “Cái gì thật sự là quan trọng? Tại sao ta lại làm cái ta đang làm?”

Nhưng nếu bạn tích cực, bạn không chờ đợi tình thế hoặc do người khác tạo triển vọng mới. Bạn có thể tạo ra tiền đồ của bạn một cách có ý thức.

Có nhiều cách làm điều này. Qua khả năng tưởng tượng của bạn, bạn có thể hình dung ra tang lễ của bạn như chúng ta đã làm ở đầu chương này. Bạn hãy viết bài ca tụng mình. Bạn hãy viết ngay đi, phải thật đặc biệt.

Bạn hãy hình dung kỷ niệm ngày cưới của bạn lần thứ hai mươi lăm, rồi hai mươi sáu. Hãy mời người bạn đời của bạn cùng tưởng tượng. Hãy cố gắng nắm bắt cho được thực chất của quan hệ gia đình mà bạn muốn tạo ra qua bao nhiêu năm dày công vun đắp ngày này qua ngày khác.

Bạn có thể tưởng tượng bạn rút khỏi công tác hiện nay của bạn. Bạn đã có cống hiến gì, bạn đã hoàn thành được gì trong lĩnh vực của bạn? Bạn có kế hoạch gì sau khi rút. Bạn có làm nghề thứ hai không?

Hãy mở rộng trí óc của bạn. Hãy tưởng tượng nhiều chi tiết. Càng nhiều cảm xúc, nhiều cảm tưởng càng tốt. Bạn có thể đem vào bao nhiêu ý nghĩa thì cứ đem vào.

Tôi đã cho một số lớp của tôi ở đại học tập tưởng tượng như vậy. “Giả sử các bạn chỉ sống một học kỳ sáu tháng nữa thôi”. Tôi bảo học sinh của tôi. “Và giả sử trong sáu tháng đó, các bạn ở trường là những sinh viên tốt. Hãy tưởng tượng là bạn đã qua học kỳ này ra sao”.

Sự vật bỗng được trong một bối cảnh khác. Các giá trị mau chóng nổi lên, ngay cả những cái trước đây không được thừa nhận.

Tôi cũng yêu cầu các sinh viên sống với bối cảnh mở rộng này trong một tuần và ghi nhật ký những kinh nghiệm của mình. Kết quả bộc lộ nhiều điều. Họ viết cho bố mẹ rằng họ rất yêu quý các cụ; họ làm lành với người anh, người chị, người bạn mà quan hệ giữa họ bị tan vỡ.

Nổi trội nhất, chủ đề trung tâm hoạt động, nguyên lý cơ bản, là tình yêu. Những lời nói xấu, những suy nghĩ xấu, sự lên án rõ ràng là vô ích khi họ nghĩ rằng chỉ sống với nhau trong một thời gian ngắn. Các nguyên lý và giá trị trở nên rõ ràng đối với mọi người.

Có một số kỹ thuật sử dụng trí tưởng tượng của bạn có thể đưa bạn tiếp cận giá trị của bạn. Nhưng kết quả hiển nhiên của mọi kỹ thuật đó mà tôi sử dụng đều như nhau. Khi người ta cam kết một cách nghiêm túc, xác định cái gì thực sự quan trọng nhất trong cuộc sống, cái gì người ta thực sự muốn trở thành và muốn làm, thì người ta trở nên rất đáng kính. Người ta bắt đầu suy nghĩ rộng hơn hôm nay và ngày mai.

Tưởng tượng và khẳng định

Sự lãnh đạo cá nhân không phải là một việc đặc biệt. Nó không bắt đầu và kết thúc bằng việc viết một bản công bố nhiệm vụ cá nhân. Đúng hơn, nó là một quá trình lâu dài để gìn giữ sự nhìn xa trong rộng và các giá trị mà bạn đã có và sắp xếp cuộc sống của bạn cho phù hợp với điều quan trọng bậc nhất này. Và sự cố gắng này, khả năng của nửa óc bên phải mạnh mẽ của bạn có thể hàng ngày giúp bạn rất nhiều khi bạn làm việc để hội nhập bản công bố nhiệm vụ cá nhân vào cuộc sống của bạn. Nó là một sự áp dụng khác của “bắt đầu bằng sự kết thúc trong tâm trí”.

Chúng ta hãy trở lại với một thí dụ mà chúng ta đã nói ở trên. Thí dụ tôi là một người bố rất yêu con. Thí dụ tôi xác nhận đó là một trong những giá trị cơ bản của tôi trong bản công bố nhiệm vụ cá nhân. Nhưng giả sử, có một hôm, tôi có một chuyện rắc rối vì đã phản ứng quá mức.

Tôi có thể sử dụng khả năng tưởng tượng của óc phải để viết một bản khẳng định giúp tôi hòa nhập với giá trị sâu hơn trong cuộc sống hàng ngày của tôi.

Một bản khẳng định tốt có năm thành phần cơ bản: cá nhân, tích cực, ở thì hiện tại, thuộc về thị giác, có tính cảm. Cho nên, tôi có thể viết điều gì đó đại loại thế này:

“Tôi hết sức hài lòng (có tình cảm) rằng, tôi (cá nhân) phản ứng (thì hiện tại) một cách khôn ngoan với tình yêu thương, sự quả quyết và sự tự chủ (tích cực) khi con tôi cư xử không đúng”.

Sau đó, tôi có thể hình dung ra điều đó. Mỗi ngày tôi có thể để ra vài phút để thư giãn hoàn toàn cả tinh thần và thể xác. Tôi có thể nghĩ về những tình huống khi con tôi cư xử không đúng. Tôi có thể hình dung ra nhiều chi tiết. Tôi có thể cảm thấy vải ghế lúc đó tôi đang ngồi, sàn nhà dưới chân tôi, chiếc áo vệ sinh tôi đang mặc. Tôi có thể nhìn thấy nhiều chiếc áo của con gái tôi, nét mặt của cháu. Các chi tiết tôi hình dung càng sinh động, càng rõ ràng thì tôi càng sống với chúng một cách sâu sắc, càng ít nhìn chúng như một kẻ bàng quan.

Rồi tôi có thể nhìn thấy cháu làm gì đó rất đặc biệt, làm cho tôi giận sôi lên. Nhưng, thay vì nhìn thấy cách phản ứng thông thường, tôi có thể nhìn thấy bản thân tôi xử lý với tất cả tình yêu, quyền lực, sự tự chủ mà tôi đã nắm được trong bản khẳng định của tôi.

Và nếu tôi làm như vậy ngày này qua ngày khác, hành vi của tôi sẽ thay đổi. Thay cho sống với kịch bản do bố mẹ tôi, hoặc do xã hội, hoặc do di truyền hay hoàn cảnh cho tôi, tôi sẽ sống theo kịch bản tôi tự viết lấy từ hệ thống giá trị mà tôi tự chọn lấy.

Tôi giúp đỡ và khuyến khích con trai tôi, Sean, sử dụng phương pháp khẳng định này một cách rộng rãi trong nghề bóng đá của cháu. Chúng tôi bắt đầu khi cháu chơi ở vị trí tiền vệ ở đại học, và cuối cùng tôi dạy cháu làm như thế nào với bản thân cháu.

Chúng tôi cố gắng làm cho cháu ở trong một trạng thái hết sức thư giãn về tinh thần nhờ thở sâu và cơ bắp của cháu buông lỏng dần để cho cháu hoàn toàn yên tĩnh nội tâm. Sau đó tôi giúp cháu tưởng tượng đang ở trong phòng không khí hừng hực của những tình huống gay go nhất.

Cháu hình dung một cuộc tấn công chớp nhoáng của đối phương. Cháu nghiên cứu và phản ứng. Cháu nói với những người ở tuyến trên sau khi đã nghiên cứu phòng ngự. Cháu nghiên cứu nhanh với người nhận bóng thứ nhất, thứ hai, thứ ba của cháu. Cháu hình dung ra mọi sự lựa chọn mà cháu không thường làm.

Tới một thời điểm trong nghề bóng đá của cháu, cháu bảo tôi cháu luôn ở trong những tình huống gay go. Chúng tôi thảo luận với nhau, và tôi nhận ra rằng cháu đang hình dung ra những tình huống gay go. Cho nên chúng tôi lại tập tưởng tượng thư giãn trong tình huống có sức ép lớn, chúng tôi phát hiện ra rằng tính chất của sự tưởng tượng hết sức quan trọng. Nếu anh tưởng tượng những sự sai trái thì anh sẽ tạo ra những sự sai trái.

Tiến sĩ Charles Garfield đã nghiên cứu rộng rãi về những người có thảnh tích cao, cả về thể thao và kinh doanh. Trong công trình của ông với chương trình NASA, ông bị những thành tích đỉnh cao quyến rũ khi xem các phi công vũ trụ diễn tập trên mặt đất, trong một môi trường giả định trước khi bay vào vũ trụ. Mặc dầu ông đã có một bằng tiến sĩ toán học, ông quyết định làm thêm một bằng tiến sĩ triết học trong lĩnh vực tâm lý nữa và nghiên cứu về đặc tính của những người thành tích đỉnh cao.

Một trong những điều chủ yếu mà ông nghiên cứu chỉ ra rằng hầu hết các lực sĩ trình độ quốc tế và những người ở đỉnh cao đều là những người biết tưởng tượng. Họ nhìn thấy, họ cảm thấy, họ thể nghiệm những thành tích đó trước khi họ thực hiện. Họ bắt đầu bằng sự kết thúc trong tâm trí.

Bạn cũng có thể làm điều đó trong mọi lĩnh vực của cuộc sống. Trước một cuộc trình diễn, giới thiệu bán hàng, một cuộc thi đấu khó khăn, hoặc những thử thách hàng ngày để đạt được mục đích, hãy nhìn rõ ràng, sinh động, không nhân nhượng, nhìn đi, nhìn lại. Hãy tạo ra trong nội tâm một “vùng tiện nghi”. Thế là khi bạn vào cuộc, bạn không cảm thấy xa lạ. Nó không làm bạn sợ hãi được.

Não phải của bạn, sáng tạo, có khả năng tưởng tượng, là một trong những vốn quý quan trọng nhất của bạn, cả về sáng tạo bản công bố nhiệm vụ cá nhân lẫn đưa nó vào cuộc sống của bạn.

Có cả một bộ sách và băng nghe nhìn giải quyết phương pháp tưởng tượng và khẳng định. Một số sản phẩm mới nhất trong lĩnh vực này có các loại như chương trình hóa tiềm năng, chương trình hóa ngôn ngữ thần kinh, những hình thức thư giãn mới, các phương pháp tự nói chuyện với mình. Tất cả những thứ này đều liên quan đến việc giải thích, soạn thảo, tổng hợp các nguyên lý cơ bản của sáng tạo thứ nhất.

Khi xem lại những tác phẩm về thành công, tôi đã xem hàng trăm quyển sách viết về chủ đề này. Mặc dù một số có đòi hỏi quá đáng và dựa vào các giai thoại hơn là thực tiễn khoa học, tôi nghĩ rằng phần lớn các quyển sách này cơ bản là đúng đắn. Đại bộ phận những sách này hình như có nguồn gốc từ những nghiên cứu về Kinh thánh của nhiều người.

Với sự lãnh đạo cá nhân có hiệu quả, các kỹ thuật tưởng tượng và khẳng định nổi lên một cách tự nhiên trên cơ sở của sự suy nghĩ đúng đắn về các mục tiêu và các nguyên lý cấu thảnh trung tâm cuộc sống của con người. Chúng rất mạnh mẽ trong việc viết lại kịch bản và chương trình hóa lại, ghi sâu những mục tiêu đã được giao phó và những nguyên lý đi vào trái tim và khối óc con người. Tôi tin rằng trung tâm của tất cả các tôn giáo tồn tại dài lâu trong xã hội cũng là những nguyên lý và thực hành như vậy được khoác nhiều cách thể hiện khác nhau – thiền định, cầu nguyện, các điều răn, các luật lệ, sự nghiên cứu kinh thánh, thấu cảm, lòng nhân ái và nhiều hình thức khác nữa, sử dụng cả lương tâm và tưởng tượng.

Nhưng nếu những kỹ thuật này trở thành một phần của Đạo đức Nhân cách và được tách ra từ một cơ bản của tính cách và các nguyên lý thì chúng có thể bị sử dụng sai và lạm dụng khi phục vụ các trung tâm khác, đặc biệt là các trung tâm bản thân.

Khẳng định và tưởng tượng là những hình thức của chương trình hóa, và chúng ta phải đảm bảo rằng nếu chúng ta không khuất phục bất kỳ sự chương trình hóa nào không phù hợp với trung tâm cơ bản của chúng ta hoặc có nguồn gốc là trung tâm kiếm tiền, lợi ích cá nhân hoặc bất kỳ cái gì ngoài các nguyên lý đúng đắn.

Trí tưởng tượng có thể được sử dụng để đạt được những thành công thoáng qua khi một người tập trung vào lợi ích vật chất hoặc vào cái: “trong cái đó có cái gì cho tôi”. Nhưng tôi tin rằng năng lực sử dụng cao nhất của tưởng tượng là hòa hợp với năng lực sử dụng của lương tâm để vượt qua bản thân, tạo ra một cuộc sống cống hiến dựa trên một mục tiêu duy nhất và những chi phối thực tế tùy thuộc lẫn nhau.

XÁC ĐỊNH VAI TRÒ VÀ MỤC TIÊU

Tất nhiên não trái, chủ về logic / lời nói, trở nên quan trọng khi bạn cố gắng nắm bắt hình ảnh, cảm giác và ý niệm của não phải của bạn để viết bản công bố nhiệm vụ. Cũng như các động tác thở giúp lồng ghép cơ thể với tinh thần, viết là một hoạt động cơ bắp – tâm lý – thần kinh giúp nối liền lồng và ghép ý thức và tiềm thức. Viết là chiết xuất, kết tinh, chắt lọc ý nghĩ và giúp phá vỡ tổng thể thành các bộ phận.

Mỗi người chúng ta có những vai trò khác nhau trong cuộc sống – các lĩnh vực khác nhau hoặc các quyền hạn khác nhau mà ta chịu trách nhiệm. Thí dụ, tôi có thể là chồng, là cha, là thầy giáo, là hội viên giáo hội, là nhà kinh doanh. Mỗi vai trò đều quan trọng cả.

Một trong những vấn đề chủ yếu nổi lên khi người ta phấn đấu để thành đạt hơn trong cuộc sống là không nghĩ được tổng quát một cách đầy đủ. Họ mất ý thức về sự thăng bằng, về sinh thái học tự nhiên cần thiết để có cuộc sống hiệu quả. Họ có thể lao vào công việc mà coi thường sức khỏe. Vì sự thành đạt trong nghề nghiệp, họ có thể lơ là những mối quan hệ quí nhất trong cuộc sống.

Bạn có thể thấy rằng bản công bố nhiệm vụ của bạn sẽ cân đối hơn nhiều, dễ thực hiện hơn nhiều nếu bạn chia nó ra thành từng lĩnh vực các vai trò của bạn trong cuộc sống và các mục tiêu bạn nhằm đạt được ở từng lĩnh vực. Hãy xem xét vai trò nghề nghiệp của bạn. Bạn có thể là người bán hàng, hoặc người quản lý, người khai thác sản phẩm. Bạn có ý kiến gì trong lĩnh vực này. Giá trị nào chỉ đạo bạn? Bạn hãy nghĩ đến vai trò cá nhân – người chồng, người vợ, người cha, người mẹ, người hàng xóm, người bạn. Trong những vai trò này, bạn như thế nào? Hãy nghĩ đến vai trò trong cộng đồng – lĩnh vực chính trị, dịch vụ công cộng, các tổ chức tình nguyện.

Một thành viên ban quản trị đã sử dụng khái niệm về vai trò và mục tiêu để tạo ra bản công bố nhiệm vụ sau đây:

Nhiệm vụ của tôi là sống chân thật và ngay thẳng và khác cuộc sống của người khác.

Để hoàn thành nhiệm vụ này:

Tôi có lòng nhân ái: Tôi tìm cho ra con đường và yêu mến người ta, yêu mến từng người một, không cần xét đến hoàn cảnh người đó.

Tôi hy sinh: Tôi dâng hiến thời gian, tài năng, của cải của tôi cho nhiệm vụ của tôi.

Tôi truyền cảm: Tôi dạy bằng cách nên gương rằng chúng ta đều là những đứa con của Cha yêu dấu ở trên Trời và chiến thắng được mọi người khổng lồ.

Tôi tác động mạnh mẽ: Những gì tôi làm sẽ thay đổi cuộc sống của những người khác.

Để hoàn thành nhiệm vụ của tôi, tôi dành ưu tiên cho các vai trò sau đây:

Người chồng: Vợ tôi là người quan trọng nhất trong cuộc đời của tôi. Chúng tôi cùng nhau góp phần vào kết quả của sự hòa hợp, kinh doanh, từ thiện và tiết kiệm.

Người cha: Tôi giúp con tôi sống càng ngày càng vui vẻ trong cuộc đời chúng.

Con trai / Anh trai: Tôi sẵn sàng giúp đỡ và luôn luôn yêu mến.

Người công giáo: Chúa có thể tin ở tôi giữ gìn các điều răn của Người và phục vụ những người con khác của Người.

Người láng giềng: Tình yêu của đấng Christ được nhìn thấy rõ qua hành động của tôi đối với những người khác.

Môi giới chứng khoán: Tôi là một chất xúc tác khi triển khai những thành tích cao trong các tổ chức lớn.

Một học giả: Mỗi ngày, tôi biết được những điều quan trọng mới.

Viết bản công bố nhiệm vụ của bạn bằng những lời lẽ của những vai trò quan trọng trong cuộc đời bạn sẽ đưa lại cho bạn sự cân đối và hài hòa. Nó đặt ra trước bạn mỗi vai trò một cách rõ ràng. Bạn có thể thường xuyên xem lại các vai trò của bạn để chắc chắn rằng bạn không hoàn toàn bị thu hút vào một vai trò mà quên các vai trò khác cũng không kém phần quan trọng hoặc quan trọng hơn trong cuộc sống của bạn.

Sau khi đã xác định các vai trò của bạn, bạn có thể nghĩ đến những mục tiêu dài hạn mà bạn muốn hình thành cho mỗi vai trò. Chúng ta đi vào não phải lần nữa, sử dụng tưởng tượng, óc sáng tạo, lương tâm và cảm hứng. Nếu những mục tiêu đó là sự mở rộng của một bản công bố nhiệm vụ dựa trên những nguyên lý đúng đắn, chúng sẽ hoàn toàn khác với những mục tiêu người ta thường đặt ra. Chúng hài hòa với những nguyên lý đúng đắn, những quy luật tự nhiên, cho bạn khả năng lơn hơn để đạt được chúng. Chúng không phải là những mục tiêu nào khác mà là những mục tiêu của bạn. Nó phản ánh giá trị sâu xa nhất của bạn. Và chúng lớn lên từ những vai trò mà bạn đã chọn trong cuộc sống.

Một mục tiêu thành đạt tập trung chủ yếu vào kết quả hơn là hoạt động. Nó xác định nơi ta muốn đến và trong quá trình chúng ta đang ở đâu. Nó cho bạn những thông tin quan trọng về làm như thế nào để đi đến được đó và nói với bạn khi nào đến. Nó đem lại mục đích và ý nghĩa cho những gì bạn làm. Và sau cùng nó có thể chuyển bản thân nó thành những hoạt động hàng ngày, do đó bạn tích cực, bạn chịu trách nhiệm về cuộc sống của bạn, có khả năng hoàn thành bản công bố nhiệm vụ cá nhân của bạn.

Vai trò và mục tiêu đem lại cấu trúc và phương hướng thuận lợi cho nhiệm vụ cá nhân của bạn. Nếu bạn chưa có một bản công bố nhiệm vụ cá nhân, thì đó là nơi tốt nhất để bắt đầu. Chỉ bằng việc xác định các lĩnh vực của cuộc sống của bạn và hai hoặc ba kết quả quan trọng mà bạn cảm thấy nên hoàn thành để tiến lên phía trước là đã cho bạn một toàn cảnh về cuộc đời và hướng đi của bạn.

Chúng ta đang tiến đến Thói quen 3, chúng ta sẽ đi sâu hơn vào lĩnh vực các mục tiêu ngắn hạn. Sự áp dụng quan trọng ở điểm này là xác định các vai trò và các mục tiêu dài hạn liên quan đến bản công bố nhiệm vụ cá nhân của bạn. Những vai trò này và những mục tiêu này có hiệu quả khi chúng ta bước vào Thói quen 3, quản lý hàng ngày cuộc sống và thời gian.

CÁC BẢN CÔNG BỐ NHIỆM VỤ CỦA GIA ĐÌNH

Bởi vì Thói quen 2 dựa trên nguyên lý, phạm vi áp dụng của nó rất rộng rãi. Không những cá nhân và gia đình, các nhóm công tác và các loại tổ chức cũng có hiệu quả hơn nhiều khi “bắt đầu bằng sự kết thúc trong tâm trí”.

Nhiều gia đình được quản lý trên cơ sở những tình huống khó khăn, những tâm trạng thay đổi bằng các giải pháp nhanh, và làm thỏa mãn tức thì chứ không phải trên những nguyên lý vững chắc. Các triệu chứng nổi lên khi sự căng thẳng thần kinh và sức ép tăng lên, người ta bất chấp đạo lý, chỉ trích lẫn nhau, hoặc im lặng, hoặc kêu gào và phản ứng quyết liệt. Con cái chứng kiến những hành vi này có ngay ý nghĩ con đường duy nhất để giải quyết vấn đề là rút lui hay chống trả.

Hạt nhân của mỗi gia đình là cái không thay đổi, là cái luôn luôn ở đó – ước mơ và giá trị cùng chia sẻ. Bằng cách viết một bản công bố nhiệm vụ gia đình, bạn nói lên nền tảng thật của nó.

Bản công bố nhiệm vụ trở thành hiến pháp của nó, mức độ, tiêu chuẩn để đánh giá và quyết định. Nó đem lại cho gia đình sự thống nhất và sự liên tục cũng như sự định hướng. Khi giá trị của cá nhân phù hợp với giá trị của gia đình thì các thành viên cùng nhau phấn đấu cho những mục tiêu chung được cảm nhận một cách sâu sắc.

Hơn nữa, phương pháp cũng quan trọng như sản phẩm. Phương pháp tốt nhất để viết và gọt dữa một bản công bố nhiệm vụ trở thành phương pháp then chốt để nâng gia đình lên. Cùng nhau góp sức để tạo nên một bản công bố nhiệm vụ là xây dựng khả năng sản xuất PC để thực hiện nó.

Lấy ý kiến của mọi thành viên trong gia đình, phác thảo bản công bố, lấy hồi âm, xem lại, để cho các thành viên gia đình phát biểu ý kiến về bản đã viết, như vậy bạn đã để cho cả gia đình thông báo cho nhau về những vấn đề quan trọng sâu sắc nhất. Bản công bố nhiệm vụ tốt nhất là kết quả của việc các thành viên trong gia đình xích lại gần nhau trong tinh thần tôn trọng lẫn nhau, phát biểu những quan điểm khác nhau và phấn đấu để tạo ra một cái gì đó lớn hơn bất kỳ cái gì mà một thành viên trong gia đình tự làm lấy. Định kỳ xem lại để mở rộng bối cảnh, thay đổi trọng tâm và phương hướng, bổ sung hoặc đưa vào những ý nghĩa mới cho những câu đã cũ có thể làm cho gia đình đoàn kết lại trong những giá trị và trong những mục đích chung.

Bản công bố nhiệm vụ đã trở thành bộ khung để suy nghĩ và quản lý gia đình. Khi có những khó khăn, nó nhắc nhở những thành viên gia đình những điều quan trọng nhất và chỉ ra phương hướng giải quyết dựa trên những nguyên lý đúng đắn.

Trong nhà chúng tôi, tôi treo bảng công bố nhiệm vụ lên tường của một gian phòng chung để mọi người có thể đọc và giám sát mình hàng ngày.

Khi chúng tôi đọc những câu về tiếng nói của tình yêu trong gia đình, về trật tự, về trách nhiệm cá nhân, hợp tác, giúp đỡ, nhu cầu gặp nhau, phát triển tài năng, thể hiện sự quan tâm đến tài năng của nhau, và giúp đở người khác, bản công bố cho chúng tôi một số tiêu chuẩn để biết chúng tôi đang làm như thế nào những điều quan trọng nhất đối với chúng tôi trong nhiệm vụ xây dựng gia đình.

Khi đặt kế hoạch cho các mục tiêu và hoạt động của gia đình, chúng tôi nói: “Dưới ánh sáng của những nguyên lý này, chúng ta sẽ phấn đấu cho mục tiêu nào? Kế hoạch hành động của chúng ta để hoàn thành các mục tiêu của chúng ta và thực hiện những giá trị gì?”.

Chúng tôi xem xét lại bản công bố luôn và điều chỉnh các mục tiêu và công việc hai lần trong một năm, vào tháng chín và tháng sáu – khai giảng năm học và kết thúc năm học – để phản ánh, để nâng cao, để củng cố tình hình. Nó đổi mới chúng tôi, nó giao phó cho chúng tôi những gì chúng tôi tin, chúng tôi bênh vực.

NHỮNG BẢN CÔNG BỐ NHIỆM VỤ CỦA TỔ CHỨC

Các bản công bố nhiệm vụ cũng rất quan trong đối với những tổ chức thành đạt. Một trong những tác động quan trọng trong công việc của tôi là giúp các tổ chức triển khai các bản công bố nhiệm vụ có hiệu quả, các bản này phải xuất phát từ lòng của tổ chức. Mọi người đều tham gia một cách có ý thức, không phải chỉ những nhà lập kế hoạch chiến lược chóp bu mà tất cả mọi người. Một lần nữa, phương pháp viết bảng công bố nhiệm vụ cũng quan trọng như nội dung của nó và đó là chìa khóa để sử dụng nó.

Lúc nào tôi cũng thích thú khi đến IBM và theo dõi quá trình huấn luyện ở đây. Hết lần này quan lần khác, tôi thấy những người lãnh đạo tổ chứ đi vào một nhóm và nói rằng IBM bênh vực ba điều: Phẩm giá con người, chất lượng tuyệt hảo và công việc.

Ba điều này đại diện cho hệ thống tín nhiệm của IBM. Mọi cái khác có thể thay đổi, nhưng ba điều này không thể thay đổi. Gần như có một sự thẩm thấu, hệ thống tín nhiệm này lan tràn khắp tổ chức tạo ra một cơ sở vững chắc của những lợi ích chung và sự an toàn cá nhân của mỗi người làm việc ở đó.

Một lần, tôi đào tạo một nhóm nhân viên của IBM ở New York. Đó là một nhóm nhỏ, khoảng 20 người. Rồi một người bị ốm. Anh ta gọi vợ ở California đến chăm nom vì bệnh của anh ta cần điều trị đặc biệt. Những người chịu trách nhiệm khóa đào tạo bố trí để anh đến một bệnh viện rất tốt có những chuyên gia giỏi về loại bệnh này. Nhưng họ cảm thấy vợ anh ta không yên tâm và muốn đưa chồng về nhà, ở đó có thầy thuốc riêng của họ có thể xử trí được vấn đề.

Vì vậy họ quyết định đưa anh ta về nhà. Lo lắng về thời gian chở anh ta ra sân bay và chờ máy bay chở khách, họ lấy một chiếc trực thăng, đưa anh ra sân bay và thuê một chiếc máy bay đặc biệt đưa anh ta về California.

Tôi không biết chi phí của việc này là bao nhiêu: chắc phải đến nhiều nghìn đô. Nhưng IBM tin vào phẩm giá con người. Đó là điều công ty bênh vực. Đối với những người có mặt, điều này biểu hiện tín niệm của nó và không có gì đáng ngạc nhiên. Còn tôi, tôi hết sức cảm động.

Một lần khác, tôi đến huấn luyện 175 giám đốc trung tâm thương mại tại một khách sạn đặc biệt. Tôi sửng sốt về trình độ phục vụ ở đây. Không phải là một thứ hào nhoáng bên ngoài. Mọi người ở đây đều tự giác làm việc, không có người giám sát.

Tôi đến khá muộn, đăng ký xong, tôi hỏi bộ phận phòng còn phục vụ nữa không. Người đàn ông sau quầy trả lời “Không, thưa ông Covey, nhưng nếu ông quan tâm, tôi có thể đi lấy sandwich hoặc cái gì đó ông thích mà chúng tôi còn có trong bếp”. Thái độ của ông ta là một thái độ của một người hoàn toàn quan tâm đến tôi. “Ông có muốn đi xem phòng họp của ông không?”, “Ông cần gì không?”, “Tôi có thể giúp ông được gì?”, Tôi sẵn lòng phục vụ ông?”.

Không có một giám sát viên nào ở đây để kiểm tra ông ta cả. Ông ta rất thành tâm.

Ngày hôm sau, lúc đang thuyết trình, tôi phát hiện ra không đủ bút màu cần thiết. Cho nên trong giờ giải lao, tôi ra hành lang và thấy một anh bồi đang đi đến một cuộc họp khác. Tôi nói vơi anh ta: “Tôi có việc này muốn nhờ anh. Vốn là tôi đang lên lớp cho một nhóm cán bộ quản lý mà giờ giải lao thì lại rất ngắn. Tôi cần mấy bút màu mà không biết tìm ở đâu”.

Anh nhìn quanh và chợt nghĩ ra. Anh ta liếc nhìn thẻ ghi tên và địa chỉ của tôi rồi nói: “Thưa ông Covey, tôi sẽ giải quyết cho ông”.

Anh ta không nói: “Tôi không biết tìm ở đâu” hoặc “Vâng, ông hãy đến nơi bàn viết kia mà lấy”. Đúng là anh ta quan tâm đến việc này. Cứ như là một đặc ân đối với anh ta.

Một lần khác, tôi đang ở trong một hành lang phụ, ngắm một số hàng mỹ nghệ. Một người của khách sạn đến bên tôi nói: “Thưa ông Covey, ông có muốn xem cuốn sách giới thiệu tất cả các mặt hàng mỹ nghệ trong khách sạn không ạ?”. Họ đoán được ý khách. Sự phục vụ ở đây thực sự đã định hướng.

Sau đó, tôi quan sát một nhân viên đang đứng trên thang lau cửa sổ trong hành lang. Từ trên cao, anh ta thấy một người đàn bà đang gặp một sự không may nhỏ trong vườn. Bà ta đang đi cùng một người khác. Ở trong vườn, có những người khác nữa nhưng anh ta vẫn tụt xuống thang, đi ra vườn, giúp đưa người phụ nữ vào hành lang và trông nom cho bà ta được chăm sóc chu đáo. Sau đó lại tiếp tục lau cửa sổ.

Tôi muốn tìm hiểu tổ chức này giáo dục như thế nào mà nhân viên ở đây quan tâm sâu sắc đến việc phục vụ khách hàng như vậy. Tôi phỏng vấn người quản lý, chị hầu bàn, người bồi và thấy rằng thái độ phục vụ này đã thấm sâu vào tâm khảm của tất cả nhân viên ở đây.

Tôi đi qua cửa sau vào bếp. Ô đây tôi thấy khẩu hiệu: “Kiên quyết cá nhân hóa phục vụ”. Sau cùng, tôi gặp người quản lý và nói: “Công việc của tôi là giúp đỡ các tổ chức phát triển một tính cách đồng đội mạnh mẽ, một nền văn hóa đồng đội. Tôi rất ngạc nhiên ơ đây các bạn có tất cả những cái đó”.

“Ngài muốn biết tại sao chúng tôi đạt được như vậy không ạ?”. Ông ta hỏi. Ông ta đưa ra một bản công bố nhiệm vụ của chuỗi khách sạn.

Sau khi đọc tôi thừa nhận: “Đây là một bản công bố gây ấn tượng sâu sắc. Nhưng tôi cũng biết rất nhiều công ty có những bản công bố nhiệm vụ rất gây ấn tượng”.

“Ngài có muốn xem một bản công bố nhiệm vụ của khách sạn này không?” Ông ta hỏi.

“Vâng”

“Khác với chuỗi công bố dành cho chuỗi khách sạn?”

“Vâng, nó phù hợp với bản công bố ấy, nhưng lại thích hợp với hoàn cảnh của chúng tôi, môi trường và thời gian của chúng tôi”. Ông ta đưa cho một tờ giấy khác.

“Ai xây dựng bản công bố này?” Tôi hỏi.

“Mọi người”. Ông trả lời.

“Mọi người? Thật không, mọi người?”

“Vâng”

“Người quản gia?”

“Vâng”

“Cô hầu bàn?”

“Vâng”

“Anh thư ký?”

“Vâng. Ngài có muốn xem bản công bố nhiệm vụ của những người đã chào đón ông hôm qua không?”. Ông đưa ra một bản do họ viết. Bản này được viết dưới mối quan hệ chặt chẽ với những bản kia. Tất cả mỗi người đều tham gia ở mức độ khác nhau.

Bản công bố nhiệm vụ của khách sạn này là một cái trục của một chiếc bánh xe lớn. Nó đẻ ra những bản công bố được suy nghĩ chín chắn, chuyên môn hóa hơn của nhóm nhân viên. Nó được sử dụng làm tiêu chuẩn cho mọi người quyết định. Nó làm sáng tỏ những gì họ phải làm – quan hệ với khách hàng như thế nào. Nó tác động đến phong cách người quản lý và người lãnh đạo. Nó ảnh hưởng đến hệ thống đền bù. Nó ảnh hưởng đến tuyển chọn, huấn luyện và sử dụng nhân viên. Mọi mặt của tổ chức này chủ yếu đều phụ thuộc vào cái trục bánh xe ấy – bản công bố nhiệm vụ ấy.

Vừa mới đây, tôi có đến thăm cùng một khách sạn cùng một dây chuyền. Và việc tôi làm đầu tiên sau khi đã đăng ký là yêu cầu xem bản công bố nhiệm vụ. Họ đưa tôi xem ngay. Ở khách sạn này, tôi hiểu thêm một ít về khẩu hiệu “Kiên quyết cá nhân hóa phục vụ”.

Trong ba ngày, tôi quan sát mọi tình huống yêu cầu phục vụ có thể có. Lúc nào tôi cũng thấy cách phục vụ rất gợi cảm, tuyệt vời. Nhưng cũng rất cá nhân hóa. Thí dụ, ở chỗ bơi lội, tôi hỏi người phục vụ máy nước uống ở đâu, anh ta dẫn tôi đến nơi đó.

Nhưng điều gây ấn tượng mạnh mẽ nhất đối với tôi là thấy một nhân viên tự giác nhận lỗi với chủ. Chúng tôi yêu cầu được phục vụ ăn tại phòng. Lúc đi đến phòng chúng tôi, người hầu phòng làm sánh nước sôcôla ra ngoài. Anh ta phải thay khăn trải khay và thay cốc nước khác. Do đó việc phục vụ chậm mất khoảng 15 phút.

Tuy nhiên, sáng hôm sau, người quản lý bộ phận buồng gọi điện xin lỗi chúng tôi và mời chúng tôi đến ăn sáng tại quán ăn hoặc ăn sáng tại phòng, bữa ăn do khách sạn đãi, ngõ hầu đền bù thiếu sót của tối hôm qua.

Nói như thế nào về một nếp văn hóa của tổ chức khi một nhân viên thú nhận với người quản lý một lỗi mà không ai biết để phục vụ khách tốt hơn đây!.

Như tôi đã kể về người quản lý ở khách sạn thứ nhất, tôi biết nhiều công ty có bản công bố nhiệm vụ rất gây ấn tượng. Nhưng có sự khác nhau thật sự, khác nhau trong cuộc sống xã hội, khác nhau về kết quả của một bản công bố nhiệm vụ do mọi người trong tổ chức sáng tạo và một bản do một nhóm lãnh đạo chóp bu viết ra.

Một trong những vấn đề cơ bản trong cách tổ chức, kể cả gia đình, là người này không bị ràng buộc vào quyết định của người khác cho cuộc sống của họ. Đơn giản là không mua cổ phần với họ.

Nhiều lần làm việc với các tổ chức tôi thấy rằng mục tiêu của nhân viên khác hẳn mục tiêu của xí nghiệp. Tôi thường thấy hệ thống tiền thưởng hoàn toàn không khớp với hệ thống giá trị đã công bố.

Khi tôi bắt đầu làm việc với các công ty đã triển khai một loạt công bố nhiệm vụ nào đó, tôi hỏi: “Bao nhiêu người biết được các bạn có một bản công bố nhiệm vụ? Bao nhiêu người biết được nội dung của nó? Bao nhiêu người thực sự góp phần vào đó và sử dụng nó như một hệ tham chiếu để quyết định?”.

Không tham gia thì không bị ràng buộc. Hãy nhấn mạnh, hãy đánh dấu sao, hãy đóng khung, hãy gạch đít mấy chữ đó lại. Không tham gia thì không bị ràng buộc.

Bây giờ, trong những giai đoạn đầu – khi một người mới vào tổ chức hoặc khi một đứa con trong gia đình còn trẻ – bạn có thể chỉ cho họ một mục tiêu và họ chấp nhận, nhất là khi quan hệ, định hướng và đào tạo tốt.

Nhưng khi đã trưởng thành hơn, và cuộc đời họ đã có một ý nghĩa riêng thì họ muốn được tham gia, một sự tham gia có ý nghĩa. Và nếu không có sự tham gia đó thì họ không chấp nhận mục tiêu đó. Thế là bạn có một vấn đề quan trọng về động cơ không thể giải quyết ở trình độ suy nghĩ đã tạo ra nó.

Đấy là tại sao việc làm một bản công bố nhiệm vụ của tổ chức phải có thời gian, phải kiên trì, phải để hết tâm trí, kỹ năng và thấu cảm vào nó. Hơn nữa, nó không phải là một thứ làm cho có. Nó đòi hỏi thời gian và sự chân thành, những nguyên lý đúng đắn và sự can đảm, sự chính trực để sắp xếp các hệ thống, cơ cấu và tác phong quản lý cho các ước mơ và lợi ích chung. Nhưng nó dựa trên nguyên lý đúng đắn và có hiệu quả.

Một bản công bố nhiệm vụ của tổ chức – một bản công bố phản ánh đúng các mong muốn và các giá trị của mỗi người góp phần vào tổ chức – tạo nên một sự thống nhất cao và một “sự ràng buộc chặt chẽ”. Nó tạo nên trong trái tim và khối óc của mỗi người một hệ tham chiếu, một bộ tiêu chuẩn để chi phối bản thân. Họ không cần ai chỉ đạo, kiểm tra phê phán hoặc thúc đẩy. Họ đã góp phần vào hạt nhân không thay đổi của cái mà tổ chức đang quan tâm.

GỢI Ý ÁP DỤNG

  1. Dành thời gian ghi lại cảm tưởng của bạn trong lễ tang tưởng tượng ở đầu chương này. Bạn có thể dùng biểu đồ dưới đây để sắp xếp suy nghĩ của bạn:

Lĩnh vực hoạt động

Thử thách

Cống hiến

Thành tích

Gia đình

Bạn bè

Công việc

Giáo hội / Cộng đồng, dịch vụ …

  1. Để một ít thời gian viết về các nhiệm vụ của bạn như bạn hiện đang nghĩ. Bạn có vừa lòng về hình ảnh đó trong tấm gương đời bạn không?
  2. Nêu thời gian bạn tách mình ra khỏi hoạt động hàng ngày và bắt đầu làm việc cho bản công bố nhiệm vụ cá nhân của bạn.
  3. Đọc biểu đồ ở phụ lục A và chỉ ra nhóm nào, trung tâm nào bạn có thể xác định mình ở trong đó. Chúng có thể làm mẫu cho hành vi của cuộc đời bạn không? Các mối liên hệ trong phân tích của bạn có chắc chắn không?
  4. Hãy tập hợp các ghi chép, trích dẫn vài ý kiến bạn muốn dùng làm tư liệu để viết bản công bố nhiệm vụ cá nhân của bạn.
  5. Xác định một dự án mà bạn có thể gặp trong tương lai gần và áp dụng nguyên tắc sáng tạo trong suy nghĩ. Viết kết quả bạn muốn và các bước dẫn đến các kết quả đó.
  6. Trao đổi các nguyên lý Thói quen 2 với gia đình hoặc nhóm công tác của bạn và gợi ý họ cùng bắt đầu quá trình viết bản nhiệm vụ của gia đình hoặc của nhóm.
Advertisements